Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Tuổi trẻ

Người trẻ đôi khi hay dùng dằng, hay thay đổi. Họ không biết họ muốn gì. Nhiều lúc chỉ làm, không biết kết quả ra sao và ngày mai đi về đâu. Khi bị chất vấn, họ hay quanh co, lời lẽ lộn xộn. Dường như họ còn không hiểu mình muốn gì, không tin mình cho lắm, và chẳng thể đọc được suy nghĩ của chính mình thành thạo.

Người ta hay phê phán điều đó. Riêng tôi thấy nó thật đẹp.

Đẹp biết bao là khoảnh khắc mơ hồ buổi đầu ấy. Khi ta bước ra đời và choáng ngợp trước sự thật kỳ vĩ, to lớn mà ta chưa thể hiểu, choáng ngợp trước một tá lựa chọn chẳng biết sẽ dẫn ta về đâu. Ta như người ở lâu trong hang động nhưng vẫn luôn hồ nghi rằng có một cái gì đó lớn lao hơn ở ngoài kia. Ta sẽ vấp ngã, sẽ tổn thương khi giá trị mong manh của mình phải đối kháng với biết bao con người ở thế giới mới. Họ kiên định, nhất quán, hay khẳng định. Họ sành sỏi, họ lọc lõi và khôn ngoan. Họ biết nhắm vào những điểm nào thì ta chắc chắn không chống đỡ nổi. Nhưng họ chẳng thể có được vẻ đẹp của ta - người đang hoang mang đi tìm con đường cho mình.

Nhiều người trẻ rồi sẽ tìm thấy con đường riêng khiến họ lại trở nên chắc chắn, sành sỏi và khôn ngoan. Sẽ lại mong muốn tấn công những con đường ngược lại với mình. Những lúc đó hãy nhớ về tuổi trẻ băn khoăn, mơ mộng kia. Nó có vẻ đẹp mà những ngày hiện tại không thể sánh bằng: vẻ đẹp của cái lớn rộng, khi mình chẳng thuộc về bất cứ đâu và mình có cả cuộc đời trù phú trước mắt kia để chọn lựa. Ngày đó, mình tôn trọng tất cả mọi chọn lựa. Và chưa biết làm tổn thương ai.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

đề văn của cô mờ

Tui từng nghĩ tại sao các thầy cô cứ ra đề Nguyễn Nhật Ánh, Nguyễn Ngọc Tư, Phạm Lữ Ân hoài vậy? Nhưng giờ tui nghĩ nếu vốn đọc của các thầy...