Chuyển đến nội dung chính

24.02.2017

1. Tối qua tôi nghĩ về một câu chuyện và đã tìm xong giải pháp. Tôi viết sẵn trong đầu một "bài viết" khá dài. Đến sáng nay, khi nghiền ngẫm đủ lâu, lạ thay tôi thấy tôi có thể chỉ nói vài ba câu thôi là đủ rồi. Nếu cần thì mới triển khai tiếp các ý nhỏ hơn.

2. Hối tiếc lớn nhất của tôi về tuổi trẻ là đã quá coi thường những trải nghiệm bên ngoài và quá coi trọng sách vở. Nói vậy không phải là sách vở không quan trọng, mà là, theo tôi sách vở không có nghĩa lý gì với một tâm hồn "mũ ni che tai" với đời sống. Không có khía cạnh nào của đời sống là tầm thường so với "ngôi đền thiêng" văn chương sách vở. Khi tôi tự khép mình, từ chối đời sống mà tôi cho là nhạt nhẽo, tôi cảm thấy quanh quẩn, chật chội, thiếu dữ liệu trầm trọng cho suy nghĩ của mình, có đọc sách cũng không có gì để đối chứng.

3. Im lặng là sai lầm thứ 2 trong tuổi trẻ của tôi. Khi im lặng, tôi cảm giác suy nghĩ của tôi không thực là suy nghĩ, tức là tôi không cảm thấy có một suy nghĩ nằm ngoài từ ngữ. Khi im lặng, tôi cũng dễ dãi hơn với suy nghĩ của mình, chẳng hạn ai đó kêu tôi nói ra thử xem, tôi sẽ cảm thấy phức tạp khó nói hoặc chẳng thèm nói, và đó là điều kiện cho tôi đôi khi dung túng suy nghĩ của mình.
 
Ngoài ra, điều kinh khủng nhất của bọn hay im lặng (như tôi hồi trước) là bọn chúng rất hay phán xét ngấm ngầm các giá trị khác đang lên tiếng xung quanh và nhanh chóng gán vào đó các tính từ "ồn ào", "nông cạn". Đó là suy nghĩ từ một phía, không chính xác. Ngược lại thì người im lặng ít cho người khác quyền phán xét mình bởi nghĩ họ "Biết gì mà nói".

Tới giờ tôi tin rằng thật sự không thể có cách nào dễ dàng để giúp con người hiểu nhau như bằng ngôn ngữ. Nghĩ vậy tôi mạnh mẽ. Tôi thấy mình muốn trò chuyện với thế giới.

#photobyme :)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Một cải tiến đơn giản thay đổi chiều sâu việc học

Link bài viết của mình trên Trạm Đọc: http://tramdoc.vn/tin-tuc/ai-cung-co-the-thanh-chuyen-gia-mo-t-ca-i-tie-n-don-gia-n-thay-do-i-chie-u-sau-vie-c-ho-c-n07wW.html


Thế hệ đi trước luôn kêu ca về thế hệ trẻ, rằng chúng không biết gì cả ngoại trừ lời của những bài hát nhạc Pop, và rằng trình độ của những năm gần đây thực sự đi xuống. Đó không phải chỉ là lời than phiền của những người khó tính, đó là một thực tế. Thời đại kĩ thuật số làm cho mọi kiến thức dễ dàng phai nhạt đi, những cuốn sách giáo khoa càng trông giống bách khoa toàn thư bao nhiêu thì lại càng ít có ảnh hưởng đến tâm trí của học sinh khi rời trường bấy nhiêu. Cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho giáo viên, trong đó có những người rất chuyên nghiệp và dũng cảm, dù làm việc trong những điều kiện khó khăn nhưng vẫn luôn cố gắng chăm chỉ để bảo đảm dạy cho học sinh lượng kiến thức cơ bản mà một công dâ…

Truyện ngụ ngôn "Con vờ và con đom đóm"

1. “Thông qua những hình tượng ẩn dụ, nhân dân phê phán xã hội,bình luận về nhân tình thế thái, nêu lên những kinh nghiệm sống và những bài học khái quát về triết lí đạo đức”. Đó chính là đặc điểm của truyện ngụ ngôn dân gian mà tác giả Cao Huy Đỉnh đã khái quát trong cuốn “Tìm hiểu tiến trình văn họcdân gian Việt Nam”. Trong kho tàng ý nghĩa rất phong phú của truyện ngụ ngôn, những bài học về nhận thức và ứng xử luôn có một sức sống lâu bền, dường như không bao giờ mất đi ý nghĩa thời sự. Truyện Con vờ và con đom đóm đem đến cho ta một bài học như thế.Con vờ và con đom đóm đóng vai hai nhân vật chính của truyện. Đầu tiên vờ bày tỏ thắc mắc về cái bụng sáng xanh của đom đóm , và được trả lời đấy là cái đèn giúp đom đóm bay đi kiếm ăn trong đêm tối. Kiếp vờ chỉ sống có nửa ngày, nên nó chưa bao giờ biết có đêm tối. Nó ngạc nhiên, mắng cả đom đóm vì cho rằng đom đóm lừa mình, rồi giận dữ bỏ đi. Đom đóm bực lắm nhưng không tranh cãi gì với vờ cả.2. Con đom đóm rất đặc trưng bởi cái bụng …

[SÁCH] Walden - Một mình sống trong rừng

Vào rừng trong hai năm hai tháng hai ngày, Thoreau có một khoảng cách thuận lợi để chiêm nghiệm cuộc sống trước đây - cái mà hầu hết mọi người đang sống, kể cả bây giờ. Từ đó ông có nhiều bàn luận phủ nhận giá trị của văn minh, tiền bạc, tài sản, đám đông, từ thiện, lòng yêu nước, nghề nghiệp, kiếm sống, ... Một chi tiết mà mình rất thích là khi Thoreau băn khoăn nên làm công việc gì. Ông có 2 lựa chọn: buôn bán và dạy học. Buôn bán thì dễ tha hóa con người và mất nhiều thời gian để thành thạo, còn đi dạy thì phí tổn tăng vượt cả thu nhập vì ông phải ăn mặc theo quy định và mất quá nhiều thời gian soạn bài. Cuối cùng ông sống bằng cách là chỉ làm nông trong 6 tuần để toàn bộ thời gian còn lại được nghỉ ngơi và nghiên cứu. Bởi vì theo Thoreau thì sống không phải lao khổ mà là sự tiêu khiển. Chúng ta không cần phải cực nhọc kiếm sống để "một ngày nào đó" sống cuộc sống mình muốn, mà hãy ngay lập tức sống cuộc sống đó. Đời sống không khó khăn, chật vật như ta nghĩ nếu biết đơn…