Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

nước mắt

FRANCOIS COPPÉE
"Người chỉ xấu xa, hư hỏng trước đôi mắt ráo hoảnh của phường ích kỷ; và nước mắt là một miếng kính biến hình vũ trụ."

Nửa đêm ở nhà Thảo, bỗng dưng khóc lóc âm thầm. Mình nhận ra hình như mình nhớ mẹ. Mới xa nhà có hai hôm đã nhớ mẹ nhiều lắm. Dù đêm mai là mình về nhà rồi, mình vẫn nhớ cảm giác mềm mại khi ôm mẹ và tất cả những ánh mắt cử chỉ lời nói dịu dàng của mẹ. Càng nhớ thì lòng càng đau thắt lại. Cuộc sống càng lúc càng đẩy mình đi xa mẹ. Dù luôn tranh thủ về với mẹ, thì bao giờ mình cũng sợ thời gian. Chẳng phải bây giờ mình mới biết sợ thời gian.

Mười lăm năm xa nhà, nước mắt của mình đã rơi không biết bao nhiêu lần. Cứ ngỡ như chỉ cần tắt công tắc mạnh mẽ, thả lỏng một chút thì mình sẽ tan ngay thành một vũng nước mắt. Mình luôn nghĩ như vậy.

Mẹ đã cho mình trái tim nhạy cảm quá, khiến cho mình cảm thấy bản thân luôn có sẵn quá nhiều nước mắt. Tới mức vô duyên.

Ví như hồi còn bé lúc ở nhà bác, mình có một khoái cảm kì lạ là được trốn trong nhà tắm, xả nước thật mạnh để khóc thật to mà không ai nghe.

Ví như lúc ở nhà Giang, mình hay ước quãng đường tới nhà văn hóa thiếu nhi xa thêm để mình được khóc nhiều hơn lúc ngồi trên xe. Khi gần tới nơi thì mình cũng tự động nhủ mình quẹt nước mắt.

Tất cả những lần đó, lý do đều là nhớ mẹ. Nghĩ lại mình cảm thấy cái hình ảnh đứa con nít tranh thủ từng lúc để khóc ấy, nó khủng khiếp quá.

Bởi vì ai đó đã dạy cho mình rằng khóc là đáng xấu hổ. Ai đó đã dè bỉu những giọt nước mắt trong sáng nhạy cảm đó của mình. Bởi vì xung quanh dường như mình không thấy ai khóc. Nên mình phải giấu nước mắt vào trong.

Nhưng nước mắt không tan đi. Chỉ ứ đầy, dồn lại, nằm đó. Đôi khi sau nhiều năm tháng, có một chuyện gì đó như cây kim chọc vỡ bọc nước mắt và mình sẽ khóc không giống bất kì ai. Mình khóc hu hu. Mình khóc như chưa từng được khóc. Để bù cho những ngày đã giấu nước mắt đi.

Như một lần nọ gần đây lắm, mình không thể nào điều khiển được cảm xúc và đã khóc tới mệt nhoài trước những người không nên khóc. Nhưng những kẻ gây ra nước mắt, đâu hiểu được nước mắt?

Rồi sau đó, như một thói quen, mình lại xấu hổ vì nước mắt của mình.

Đôi khi mình ước sao thế giới xung quanh có thể bớt ráo hoảnh đi để thông cảm với những giọt nước mắt. Mình ước sao có ai đó đến mơn trớn cảm xúc yếu mềm của mình, nói rằng mình đang làm đúng, và nâng niu những giọt nước mắt. Để mình chưa từng bao giờ phải giấu nước mắt đi.

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

đời như một giấc mơ mãi không tan vì người

Mùng một

mùng 1 năm mới tui đi can gián người ta uýnh lộn, bị nguyên 1 iphone ném (nhầm) vào mặt tui thủng trán máu chảy như phim hành động

tui thấy kỳ lạ sao người ta lại quan tâm tới chuyện vết đau của tui. thiệt tình tui thấy không đau, chỉ như kiến cắn. bởi vì hành xử thô lỗ của đám uýnh lộn kia làm tui đau hơn, buồn hơn. cảm giác như tui quay trở về 1000 năm trước, thời ăn lông ở lỗ man di mọi rợ. tui thấy kỳ thị đám vô văn hóa. thiệt. tui kỳ thị. thiệt. tui không thấy đau. chỉ như muỗi chích mà thôi.

tui kỳ thị tới mức tui không muốn ăn cơm. cũng như mấy lần ngồi ăn cơm, trên tivi mà chiếu cảnh mấy bác lãnh đạo xạo ke hoặc ai nói chuyện đám công an thô lỗ, là tui thấy lợm mửa. tui kỳ thị tới mức tui ngủ không ngon. chừng nào đám thô lỗ kia còn ở gần tui là tui thấy bầu không khí tui hít thở nó tanh hôi, tui ngủ không được.

thật sự là khi lòng tui mắc ói như vậy, thì tui không còn nghĩ ngợi mảy may gì đến cái trầy da tróc thịt bên ngoài.

tui phải nghĩ về anh khuê, nói chuyện với anh khuê, người dịu dàng nhất tui từng biết, để tâm trí tui thoát khỏi nơi này.

trong lòng, tụi tui nén một cái bĩu môi thật là cong.

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

Có lúc

- "Có lúc" của Quốc Bảo là một bài hát rất hay mà mình thích. Ở trong đó có câu: "khi trên trần gian ta sống dường như quá lâu, thành buồn".

- Nhiều khi mình cứ chạy xe và nghĩ mãi nghĩ mãi, rồi chợt nhận ra cũng những câu hỏi đó, mình đã đặt ra và suy nghĩ nhiều từ hồi lớp 9, lớp 10, hoặc nhỏ hơn, hoặc lớn hơn. Cảm thấy ngạc nhiên vì hai thứ. Thứ nhất, tại sao có thể sống với những câu hỏi đó quá lâu, mà không bỏ cuộc, không thể bỏ cuộc? Đó chính là khoảnh khắc mình cảm thấy "ta sống dường như quá lâu". Thứ hai, ngạc nhiên vì làm sao mình có thể trả lời nổi những câu hỏi đó ở độ tuổi đó, mà đặt ra làm chi cho mệt mỏi.

- Ngạc nhiên xong thì lại cảm thấy vui, vì hình như những ai đủ kiên trì theo đuổi một cái gì đó, bất kì cái gì, đều sẽ được tưởng thưởng. Vậy thì phải sửa lại "khi trên trần gian ta sống dường như quá lâu, thành vui" mới đúng?

- Dạo này khi dạy học xong, mình hay cảm thấy vui. Vui không phải theo kiểu có tiền hay có đồ đẹp hay được khen. Mình nhận ra vui nhất, đó là khi làm việc xong ta không cảm thấy như vừa làm việc. Không thấy mệt, mà lại khỏe nhẹ. Như là vừa chạy xe đi chơi, đi ăn về vậy thôi.

- Nhiều lúc có thể cảm nhận được một sự "tới" nào đó trong dạy học. Nghĩa là có thể chạm được đến một chỗ nào đó mình vẫn hằng mong muốn. Chạm về cảm xúc, về sự thật. Nhưng rất ngại gọi đó là "thăng hoa". Mình nghĩ rằng làm cái gì thì cũng đừng nên "thăng" quá, kẻo không xuống lại được, hoặc nguy hiểm nhất là khi mình cứ tưởng đó là "thăng", mà xét cho ngay ngắn thì chẳng phải vậy.

- Có nhiều khi bỏ cả đêm để soạn ra một tài liệu để rồi thấy tâm đắc quá. Tâm đắc tới mức xài đi xài lại vẫn còn thấy ... xài được. Đó là lúc cảm thấy hơi lo lắng, vì sợ mình sẽ cứ dậm chân tại chỗ. Cho nên phát triển rồi thì phải dừng lại, dừng lại rồi thì phải cảm biết được đâu là chỗ nên tiếp tục phát triển, rồi dừng lại, rồi lại đi lên,... Cứ thế. Một hành trình hơi mệt mỏi và khó lường.

- Sống không lo nghĩ và mải vui chơi vẫn thoải mái hơn nhiều. Mình luôn cảm thấy bản thân là một đứa cực kì phản tiến hóa.

- "có lúc buồn rầu đến run người
có lúc ngồi cười rất tươi.
nghe như đời không trôi nữa
hay đi quá mau?"

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

Quyền được tiêu cực


Chú tác giả những dòng chữ trong hình ơi, chú đã làm thỏa mãn một người từng được mang tiếng là hay nhăn nhó hậm hực với đời.

Bởi "cố gắng cảm thấy hạnh phúc hơn cũng vô ích như cố gắng trở nên cao ráo hơn".

Họ nói với cháu rằng hãy nhìn những tấm gương luôn sống tươi vui hạnh phúc. Nhưng cháu hiểu có cả tỉ điều kiện đằng sau khiến họ như thế (trong đó bao gồm cả yếu tố di truyền). :)

Họ nói rằng: Nói thế là chưa tích cực, còn tiêu cực. Thì cháu không trách họ. Vì cháu hiểu sự bùng nổ của sách self-help cùng với vô vàn khóa học tào lao xí bột mà người ta bỏ tiền để mua về rồi tin lấy tin để (như thể không tin thì sẽ phí tiền) đã khiến họ như thế. Đã khiến họ tin rằng có một thứ siêu năng lực gọi là "trở nên tích cực", gặp bất kì chuyện gì chỉ cần bấm công tắc tích cực.

Cháu không tin.

Cháu những muốn nói rằng ở đâu ra một quan niệm nhìn đời đơn giản như vậy. Tích cực vô điều kiện ư, sao có thể? Con người chúng ta là một thực thể phong phú, phức tạp, nhiều nông nỗi, lắm tâm sự, hoàn cảnh quanh ta cũng đủ dạng đa chiều, giá trị của ta cao lắm, ta phải biết trả giá với sự tích cực chứ, đâu thể cứ tích cực mọi lúc?

Cháu những muốn đứng lên để nói, đâu phải cho cháu, mà để bảo vệ cho những người hay bị nói là "nhìn bi kịch", "lúc nào cũng đăm chiêu", "cáu bẳn", "khó gần". Cháu muốn minh oan cho họ vì những cuộc chiến mà họ đang phải chiến đấu bên trong mà chẳng ai hay biết, những thứ đã rút đi sức lực của một nụ cười.

Những ngày cháu cố gồng lên để tích cực, là những ngày mỏi mệt nhất cuộc đời. Một hôm nào đó, đứng ở một góc đường tình cờ, cháu bỗng muốn nằm xuống nghỉ ngơi một lúc trong vũng lầy buồn thảm của mình. Như vậy thật yên tâm, nhẹ nhõm. Rồi sau đó, cháu quyết định không chịu đựng gì thêm nữa. Cháu làm một trận tiêu cực ầm ĩ, rộn ràng, rồi bỏ ra đi với nỗi buồn của mình.

Cháu nhớ đến Holden Caufield trong "Bắt trẻ đồng xanh" nhìn đâu cũng thấy rặt một lũ rởm đời. Cháu nghĩ đến cô học trò có gương mặt nhăn nhó nhưng sống thật nói thật. Cháu nghĩ đến cậu học trò thiếu kiềm chế nọ đã một lần căn vặn cháu: "Các bạn cũng bực bội mà giả vờ giấu đi, con bực bội thì con xông vào đập bạn. Con thấy bản chất có khác nhau đâu?".

Phán xét một người là tiêu cực thật sự là một kiểu nhận định rất vô căn cứ, vì nó bỏ ra ngoài tất cả các yếu tố về hoàn cảnh của người đó. Khuyên bảo một người là tích cực mà không đưa ra bất kỳ lý do chính đáng nào, chính là bảo người đó dùng lối ám thị để tự lừa gạt cảm xúc của mình, nguy hiểm khôn lường.

Vì sao? Vì lừa gạt cảm xúc của mình, thì mình không còn mình. Có những lúc buồn nhất, chỉ còn một mình mình làm bạn để nương dựa. Thử tưởng tượng xem, đến cái tôi chân thật cũng chẳng còn, thì những ngày tăm tối ta sẽ dựa vào đâu? Có ông tác giả sách self-help nào đến "cho ta nương nhờ lúc thở than" không?

Cháu nghĩ giá như ai cũng cho mình quyền được tiêu cực một chút, bớt đi những sự tích cực lạc quan vô cớ, kì bí, mù quáng, ai cũng biết một lần ngợi ca buồn chán, thất bại, ngợi ca nỗi tuyệt vọng đẹp như một bông hoa kia, thì người với người sẽ biết thông cảm cho nhau hơn.

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016

Hâm ngôn

1. Đuổi theo sự khác biệt làm bạn mệt mỏi gồng mình lên để khác biệt, luôn dòm ngó người khác làm gì để làm khác họ, hơn họ. Trong khi đó nếu buông lỏng tay một chút, tự nghĩ rằng thật ra mình giống mọi người hơn là khác biệt, sẽ rất vui. Và tạo cơ hội cho mọi người được giúp mình, được mình giúp.

2. Không sống thật với chính mình, thì sẽ rất cô đơn. Vì những lúc buồn nhất, tìm về chính mình để nương náu, cảm thấy vơi đi rất nhiều. Không chân thật với chính mình thì những lúc không còn gì trong tay, đến một cái tôi cũng chẳng còn để nương tựa. Sẽ luôn trống rỗng và mải mốt tìm kiếm ở xung quanh, liên tục hy vọng và thất vọng.

3. Sự vô trách nhiệm, theo kiểu bỏ việc chung đó, lo việc riêng trước, thì có lúc gây hậu quả có lúc không, có lúc bị phát giác có lúc không. Nhưng sự trách nhiệm: đúng hạn hoặc trước hạn, lúc nào cũng được ghi nhận, đem lại sự hài lòng và kết quả tốt đẹp hết. Dĩ nhiên là in ít việc chung thôi nha. Con người thì ai mà thoát được các trách nhiệm với người khác, nhưng chủ yếu nhất vẫn là công chuyện của chính bản thân, cho chính bản thân thôi.