Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

Với Sói Sa Mạc

Ngọc ơi, đã bao giờ Ngọc nghe nói về thế giới song song chưa? Tức là nếu mình ở giây phút này có một lựa chọn khác, thì mình lập tức bước vào một thế giới khác. Mình của lựa chọn này và lựa chọn kia cùng sống với lựa chọn của mình, chỉ là ở hai thế giới khác nhau. Hoặc có thể có ba, bốn, năm thế giới như vậy lận. Ví như mình có thể đang vẽ, đang hát, đang may đồ, bán sách, hoặc dạy học, ở những thế giới song song với nhau.

Ngọc ơi, có bao giờ Ngọc thấy bên trong mình còn nhiều con người nữa mà mình chưa được sống, mà có khi chẳng kịp sống. Ngày xưa, Ngọc nghĩ mình là một con người khác, mà giờ Ngọc lại sống như con người này. Có bao giờ mình thấy mình giống như một hòn sỏi bị đời lăn đi không Ngọc?

Sao đêm nay mình buồn quá. Mình buồn y như một đêm của bốn năm trước. Hồi đó vì buồn quá, mình đã có ý định "trốn" vào Sài Gòn để sống cuộc đời mình muốn. Để người thân đồng ý, mình buộc phải tìm một công việc. Thế mà có lúc mình lại nhầm tưởng cái mình muốn là công việc cơ đấy. Mình thấy mọi người có vẻ thích nó, nên mình cũng thích nó. Nhưng mình quên mất vào cái đêm buồn đó, mình đã chỉ ước được đến một nơi xa để sống tự do và tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống cơ mà? Mình có thật đãng trí tới mức đó không, Ngọc nhỉ?

Ngọc nói rằng chúng ta ai nấy có số phận và sứ mạng riêng. Có những khi mình bồn chồn, không dứt khoát, mình như lờ mờ cảm thấy cuộc sống không ở đây, cuộc sống ở ngoài kia, hay ở đâu đó, còn một cuộc sống nào đó khác đang chờ mình. Mình lao đi như người chạy trốn, nhưng mình không đủ sức tung hê mọi sợi dây thít buộc mình với xã hội này. Nhưng Ngọc nói đúng, có nhiều đêm tiếng gọi của sứ mạng cứ âm ỉ trong lòng mình, rủ mình đi tìm kiếm nó.

Có bao giờ Ngọc thấy kiếp người nhỏ bé quá không? Tới hết đời mình có tìm ra được tiếng gọi trong lòng đó không, Ngọc?

Sao đêm nay buồn quá. Nó đâu phải cái buồn trong trẻo như hồi xưa của tụi mình, cái thời cả xóm trọ còn nghe chung một chiếc đài cát sét. Nó buồn hơn nhiều lắm, vừa buồn vừa ghê sợ, vì mình cảm thấy có cái gì huyền bí xung quanh đời mình. Nỗi hoang mang này có cái gì thật thà quá, Ngọc ơi...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LSTS trong bóng đêm

LSTS TRONG BÓNG ĐÊM Cảm xúc của một người với một người vốn đã phức tạp. Cảm xúc của một người với một thứ to đùng như một cái trường lại ...