Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

Từ thiện

2 năm chủ nhiệm lớp, tôi chỉ đồng ý cho phụ huynh đưa học sinh đi từ thiện đúng một lần. Và là phụ huynh đưa đi, không phải tôi đưa. Điều đó có nghĩa là tôi bị nhà trường trừ điểm 2 lần trong 2 năm học.

Trong lần duy nhất đi từ thiện, xui xẻo thay, tôi chứng kiến và hiểu ra toàn bộ quy trình người đó dùng tiền quỹ của lớp tôi kết hợp giữa từ thiện và quảng cáo cho công ty của mình. Bỉ ổi.

Tôi không thích từ thiện. Bất cứ dạng nào: tiền của, tình thương, cơ hội. Không có nghĩa là tôi ghét người thích từ thiện. Tôi chỉ đơn giản là không thích. Vậy thôi.

Trong lần duy nhất đi từ thiện với lớp, tôi quan sát được cách con người ở đó tồn tại như một con người bình thường. Mình có trí óc bình thường, có đầy đủ điều kiện, sao không vô ưu được như vậy. Sau chuyến đi, tôi bật cười, ai mới là người cần được từ thiện. Họ và tôi, ai mới đáng thương hơn? Hay là ai cũng như ai.

Và tôi từ chối "bước vào thế giới của nhau".

Đi làm từ thiện khiến tôi có cảm giác mình tiền giả định rằng mình ở trên họ ở một phương diện nào đó. Chí ít là về điều kiện vật chất. Nhưng cuộc đời tôi không bao giờ cân nhắc tới phương diện đó, đó không phải là cán cân mình đánh giá mọi thứ xung quanh, vậy đi từ thiện với tôi có ý nghĩa gì?

Và một loạt câu hỏi khác: sống bản thân mình cho tốt, để ý tới common sense chút xíu đừng làm ai bực dọc, không xả rác ngoài đường, ngưng vô duyên, luôn đúng giờ, nghe người ta nói cho xong một lời, ráng hiểu cho đúng ý của họ, đừng cố tình suy diễn bịa đặt, đừng tự nhận là hiểu khi chưa hiểu, đừng nói năng đa nghĩa mỉa mai ... tất cả những điều đó cũng là từ thiện cho nhau đó, sao nhiều khi tôi cũng lười biếng làm?

Đào sâu bản thân sao cho mình có thể sống ngay thẳng, không mâu thuẫn, không phản thân, sống vui vẻ, tự do, thống nhất, cũng là làm đẹp cho đời đó, sao nhiều khi tôi không gắng làm?

Cũng rất dễ để nhận ra những người làm từ thiện không thật tâm trong xã hội ngày nay. Đặc điểm nhận dạng: họ hay nói về công ơn của mình, thậm chí nhắc khéo người khác phải nhớ ơn/trả ơn họ. Vậy không phải là cho, mà là cho - vay - nợ.

Cuối cùng, với riêng tôi, nếu ai nói rằng họ thương hại, giúp đỡ, lo âu đêm ngày cho tôi, mang lại tiền của và danh hiệu này kia cho tôi, thì đó đích thực là một sự xúc phạm. Với tất cả những nỗ lực bao năm qua của tôi để tự trụ vững bằng đôi chân của chính mình, tự gây dựng những thứ mình đang có, không vay mượn, nhận vơ dù chỉ một ý tưởng nhỏ xíu, tôi không đồng ý cho ai đó cưu mang - hiểu theo bất kỳ nghĩa nào của từ này. Nếu giữa chúng ta có một tương tác đem lại lợi ích cho cả hai bên, đừng nhầm lẫn rằng tôi bán rẻ danh dự để bị buộc phải hàm ơn bạn. Tôi yêu quý những người hiểu được điều đó ở tôi và chính cư xử tinh tế của họ mới là điều luôn khiến tôi biết ơn.

Đọc lại cuốn Walden trong một tối mưa lộp độp trên mái nhà, thật quá nhiều tâm tư.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LSTS trong bóng đêm

LSTS TRONG BÓNG ĐÊM Cảm xúc của một người với một người vốn đã phức tạp. Cảm xúc của một người với một thứ to đùng như một cái trường lại ...