Bài đăng

CẢM GIÁC THẾ NÀO KHI CÓ MỘT TEAM?

Hình ảnh
Từ ngày có một team cùng làm việc, mình nhận ra, hay đúng hơn là xác quyết hơn những điều mình đã nghĩ từ trước, rằng làm leader không sung sướng và oai như mọi người hay nghĩ. Muốn sung sướng thì đừng làm leader. Ngoại trừ những người làm leader chỉ vì muốn thể hiện quyền uy, muốn có cái danh vị đẹp đẽ với đời, thì dẫn dắt nguyên một nhóm là vất vả nhiều hơn là sung sướng. Nhưng nó là một cái vất vả cực .. “phê” và xứng đáng, vì chính người leader cũng học được vô số bài học nghề nghiệp. Vì sao nói là vất vả? Vì phải lao tâm nhiều hơn, lo lắng nhiều hơn, lo trước cả những điều các bạn lo, cố hình dung để nghe thấy các feedback từ lúc mà chúng còn chưa được cất lên thành lời. Vì phải đổ thêm thời gian, có khi là cả một chút tiền của, làm với 200% sức lực ngày thường. Có điều là phải tập quen với việc làm những thứ lớn lao hơn, hình dung bức tranh thật rộng để mọi việc bên dưới trơn tru, ngon lành, nhẹ khoẻ, không có bạn nào gặp khó khăn vì mình. Nhiều hôm mình suy nghĩ thật lâu, cứ...

S - M - S

Hình ảnh
Vào những buổi tối sau giờ làm, khi đã dựng xe xong xuôi rồi đi bộ trên con đường hẹp dẫn vào nhà, mình hay tiện tay lấy điện thoại ra kiểm tra. Với một chiếc điện thoại không thể kết nối mạng, có khi nguyên buổi, thậm chí là nguyên ngày, sẽ không có bất kỳ một thông báo nào: gọi nhỡ hay tin nhắn. Một chút cảm giác hoang vắng ùa đến khi cầm trên tay chiếc điện thoại đen với màn hình trống trơn buồ n bã đó. Điều đó nói lên cái gì? Chiếc điện thoại này không bao giờ đem lại cho mình ảo tưởng về sự quan trọng của bản thân như một chiếc smartphone. Không có vô số thông báo tiêm vào tâm trí những liều doping khoan khoái rằng khi tôi đang ở xa mọi người, mọi người vẫn không ngừng quan tâm đến tôi. Không có gì, không có gì cả. Khi ai đó thật sự cần liên lạc với bạn, họ mới gọi và nhắn tin. Nếu chỉ là liên lạc thông thường, họ cũng sẽ chỉ chọn nhắn qua mạng và phó thác đường đi của dòng thông tin đó cho tình trạng sóng wifi của nơi bạn đang có mặt mà thôi.  Cũng có những trải nghiệm ...

10/8

1. Hôm nay mình phát hiện ra hai túi hành tăm mẹ gửi bị mốc đen sì do mình quên mang nó ra khỏi túi nilon, để nó nằm trong cái túi ẩm ướt, đọng nước đó năm ngày. Xót hành của mẹ, mình tìm mọi cách cứu vãn. Mình đổ hành vào rổ sắt, đặt dưới vòi nước mạnh, chà xát cho bong hết lớp vỏ lụa và lớp mốc, rồi đong đưa kheo khéo cho mấy cái thứ đó trôi đi theo nước trong chậu. Cứ như vậy, hết ba bốn lượt, vì hành rất là nhiều. Cuối cùng cũng lọc ra được những củ hành bé xíu trắng trẻo chưa hề hấn gì. Mình đổ ra hộp bằng bìa các tông, bật quạt hong khô từ sáng tới tối. Cảm thấy thật vui vì không phụ công mẹ, lại có thêm một kinh nghiệm xử lý đồ ăn hư. Trong lúc "cứu hành", mình chợt nhớ, mẹ mình rất hay làm những việc như thế. Mẹ luôn tỉ mẩn với những món đồ ăn mộc mạc, nhỏ xinh, tiếc từng cọng rau, củ lạc. Dù mẹ làm công việc tính toán ở công sở cả đời, cũng có những khi kinh tế thật là khấm khá, nhưng cuối cùng mình vẫn cảm thấy mẹ phù hợp với hình ảnh "nhà quê" đó nhất. ...

Đời như còn nguyên mộng ước ban đầu

ĐỜI NHƯ CÒN NGUYÊN MỘNG ƯỚC BAN ĐẦU (Viết nhân mười lăm năm xa nhà) Tưởng tượng mà xem, sẽ hạnh phúc và thú vị lắm nếu bạn thay đổi quyết định vào phút chót, quay trở lại nơi mình vừa muốn quay lưng đi phút trước. Bạn sẽ gặp lại - bằng xương bằng thịt - những thứ mà trước đó thâm tâm bạn đã bịn rịn, nhớ nhung, đã tưởng là sẽ phải xa cách lâu lắm. Bạn sẽ ở đó với tâm thế khác lúc trước. Tâm thế của những người/thứ thuộc về nhau, hiểu nhau, trân trọng nhau. Bạn sẽ toàn tâm toàn ý. Sẽ chẳng có những mơ mộng mông lung về một nơi nào khác mà bạn tưởng như nhất thiết phải đến đó mình mới sống được. Bạn hiểu ra rằng ở ĐÂY, bạn vẫn sống được. Bạn sẽ không bao giờ sống như trong các tiểu thuyết đầy bi kịch, nơi tác giả cương quyết đẩy nhân vật vào một lỡ lầm nào đó khiến y phải hối hận. Bạn đâu cần câu khách, bán được nhiều sách? Bạn sẽ không bao giờ phải hối hận muộn màng. Vẫn luôn có cơ hội để làm lại, một thứ đáng giá không phải bao giờ cũng bắt bạn đánh đổi mới có được. Bạn luôn có ...

Nghỉ bán sách

1. Cách đây một năm mình thử bán sách để thử loại bỏ cái kiểu tôn sùng sách vở mù quáng, để giải thoát cho cuộc "hôn nhân" không thành giữa mình và bao nhiêu cuốn sách, để cho những thân phận sách vở nằm yên ắng ê chề mãi ở đó vì thói tham lam ngày trước của chủ nhân, sẽ được sống một đời sống khác trong tay người chủ mới, sôi động hơn mà cũng có thể đau khổ hơn, để cởi bớt cảm giác day dứt khi nhìn vào giá sách đầy tràn như một trách ...

Một lần đến trường X.

Hà đã không hề nghĩ rằng mình lại đi phỏng vấn. Nhưng tình cờ, một dịp làm việc đưa Hà đến trường X. Nhân dịp đó, bên nhân sự trường nói chuyện với Hà. Sau đây là các câu chuyện Hà muốn kể lại trong quá trình 2 lần làm việc với nhân sự trường và 1 lần làm bài test của họ, cùng với suy nghĩ của Hà: - Trường theo triết lý đạo Phật. Giá trị cốt lõi là giới - định - tuệ. Lãnh đạo nhà trường biến đổi chút xíu thành trí tuệ - đạo đức - nghị lực. Tường của trường vẽ hình một cái cây rất chi là xấu với ba cái rễ chà bá lửa mang tên 3 giá trị trên. Ngoài ra trên tường còn có rất nhiều tranh nhân quả. Khi Hà tới gặp lãnh đạo trường, họ phát cho Hà một tờ flyer gồm khá nhiều bức tranh nhân quả. Hà ngồi coi say sưa. Nội dung đại khái: kiếp này ghen tỵ khi thấy người khác được yêu thương, kiếp sau cô độc, bị bỏ rơi (vẽ hình một người đi trong đêm bị chó sủa quá chừng); kiếp này thắp đèn sáng cho người (vẽ một chú thợ điện trèo cột điện sửa đèn), kiếp sau sáng mắt (ủa vậy luôn hả?); kiếp này dâm...

Đưa ý kiến cá nhân khi làm việc chung

Hình ảnh
Gần đây có dịp cộng tác với đồng nghiệp trong một dự án, mình học được nhiều kinh nghiệm. Trong đó thay đổi đáng nói nhất là mình đã biết cách đưa ý kiến thẳng thắn hơn. 1. Vì sao cần đưa ý kiến? - Cái họ cần là quan điểm cá nhân - họ không cần sự hòa bình. Khi một người cộng tác với mình, họ muốn nghe quan điểm cá nhân của mình, muốn xem góc nhìn của mình. Vì thế việc đưa ra các ý kiến, góp ý, sửa đổi là vô cùng cần thiết. Vậy mà, ban đầu, mình đã không nhận ra điều này. Mình cho rằng làm việc cần nhất là sự hòa hợp, tôn trọng, dĩ hòa vi quý, giữ không khí yên bình. Vì thế, mình không ngừng đặt mình vào vị trí của họ và gật gù nhiều hơn là góp ý. Mình cho rằng dù sao người chịu trách nhiệm chính dự án cũng là họ, hoặc chưa chắc họ đã muốn nghe nhận xét, ai cũng thích nghe lời khen, hoặc mình không có quá nhiều tư cách/thâm niên/kinh nghiệm để đưa ra nhận xét đáng tin cậy, v.v.. Vô vàn lý do khiến mình cứ im lặng giữ các quan điểm của bản thân và tôn trọng ý tưởng của họ. Sau đ...