Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn sách

Nhật ký dạy học qua ảnh

Hình ảnh
 Những hình ảnh kể chuyện dạy học trong những tuần qua của mình. Hình 1: Những hình ảnh chụp từ sách hoặc truyện chọn làm chất liệu cho bài học.  Thứ dễ khiến trái tim rung lên nhất chính là những trang sách thiếu nhi đẹp tuyệt. Lựa chọn picturebook và ehon chất lượng cho trẻ cấp 1 đọc, cũng như các câu chuyện có sức gợi cho cấp 2 nghiên cứu, là một phần quan trọng trong "thành bại" của bài dạy. Gần đây mình có đọc một cuốn chuyên khảo về ehon, biết được thêm một số tiêu chí khắt khe về sách tranh của Nhật Bản. Về nét vẽ cần có được sự hồn nhiên, tính chất kể chuyện, có sức khơi gợi tưởng tượng. Bên cạnh đó sách tranh là nền tảng hình thành khiếu thẩm mĩ cho trẻ nên cách các hoạ sĩ tạo hình cũng sẽ giúp trẻ có ý niệm về chuyện thế nào là đẹp - xấu. Còn về cốt truyện, cũng sẽ có rất nhiều tiêu chí để câu chuyện hay mà không giả tạo, ý nghĩa mà không áp đặt. Hôm nay bạn M. lớp Hai đưa đến lớp một cuốn sách để cô đọc cho cả lớp (đây là một điều được khuyến khích trong lớp của mì...

Sách về quyết định và lựa chọn cho trẻ

Hình ảnh
  Sớm muộn gì ta cũng đối mặt với các tình huống phải đưa ra lựa chọn. Không có lựa chọn đúng và sai, theo mình dù ta có đâm đầu theo hướng nào thì sau này kiểu gì ta cũng có lý do để justify cho nó thành đúng. Nhưng lựa chọn sao cho sau này khỏi mâu thuẫn với chính mình hoặc phải ước được chọn lại, thì cũng không dễ, ha. Trẻ con có thể làm quen với việc đưa ra quyết định và lựa chọn (making decision and choices) qua những cuốn sách nào nh ỉ? Tạm thời mình nghĩ ra nhiêu đây: 1. Alice in wonderland (Alice ở xứ sở diệu kỳ) với đoạn thoại kinh điển:  - Tớ nên đi con đường nào bây giờ? - Điều đó tùy thuộc vào việc cậu muốn đến đâu. - Tớ thật sự chẳng quan tâm lắm về cái nơi mà mình muốn đến. - Thế thì cậu cũng không cần quan tâm là nên đi đường nào! Một khi mà cậu đã không quan tâm đến cái nơi mà mình tới thì đi đường nào mà chẳng được! 2. Oh the places you'll go (Ôi chân ta rong ruổi phương trời) của Dr. Seuss.  "Cậu có não trong đầu. Cậu có chân trong giày. Cậu có thể lái m...

Lan man về đọc sách, mua sách, tối giản và sống xanh

Hình ảnh
1. Cây xanh dùng để làm giấy không đến từ những cánh rừng cần bảo vệ, không phải là những loài cây quý hiếm, lâu năm. Nhiều cánh rừng được trồng mới để làm giấy, giống như một hình thái nông nghiệp hơn là lâm nghiệp.  Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta có thể sử dụng giấy thoải mái và lãng phí giấy vô tội vạ. Trung bình một cây xanh làm ra 8333 trang giấy. Nếu bạn có một cuốn sách dày 250 trang, cuốn sách đó tương đương với 3% của một cây xanh. Mỗi năm ở Mỹ, 2 tỷ cuốn sách được xuất bản. Để có đủ giấy cho số lượng sách này ra đời, 32 triệu cây xanh phải ngã xuống. Tiết kiệm giấy chính là giúp giảm bớt số cây xanh bị khai thác.  2. Nhưng tiết kiệm giấy viết thì còn hiểu được. Giấy đọc tiết kiệm sao đây? Tiết kiệm như vậy có đồng nghĩa với đọc ít đi? Không. Chúng ta vẫn sẽ luôn đọc những gì chúng ta muốn đọc. Ở đây mình chỉ muốn nói tới tác hại của việc nghiện mua sách, mua sách vô tội vạ mà đọc chẳng bao nhiêu. Nói nôm na là “mua về để đó”. 3. Nhiều ng...

Một cải tiến đơn giản thay đổi chiều sâu việc học

Hình ảnh
Link bài viết của mình trên Trạm Đọc: http://tramdoc.vn/tin-tuc/ai-cung-co-the-thanh-chuyen-gia-mo-t-ca-i-tie-n-don-gia-n-thay-do-i-chie-u-sau-vie-c-ho-c-n07wW.html Thế hệ đi trước luôn kêu ca về thế hệ trẻ, rằng chúng không biết gì cả ngoại trừ lời của những bài hát nhạc Pop, và rằng trình độ của những năm gần đây thực sự đi xuống. Đó không phải chỉ là lời than phiền của những người khó tính, đó là một thực tế. Thời đại kĩ thuật số làm cho mọi kiến thức dễ dàng phai nhạt đi, những cuốn sách giáo khoa càng trông giống bách khoa toàn thư bao nhiêu thì lại càng ít có ảnh hưởng đến tâm trí của học sinh khi rời trường bấy nhiêu. Cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho giáo viên, trong đó có những người rất chuyên nghiệp và dũng cảm, dù làm việc trong những điều kiện khó khăn nhưng vẫn luôn cố gắng chăm chỉ để bảo đảm dạy cho học sinh lượng kiến thức cơ bản mà một công ...

[SÁCH] Walden - Một mình sống trong rừng

Hình ảnh
Vào rừng trong hai năm hai tháng hai ngày, Thoreau có một khoảng cách thuận lợi để chiêm nghiệm cuộc sống trước đây - cái mà hầu hết mọi người đang sống, kể cả bây giờ. Từ đó ông có nhiều bàn luận phủ nhận giá trị của văn minh, tiền bạc, tài sản, đám đông, từ thiện, lòng yêu nước, nghề nghiệp, kiếm sống, ... Một chi tiết mà mình rất thích là khi Thoreau băn khoăn nên làm công việc gì. Ông có 2 lựa chọn: buôn bán và dạy học. Buôn bán thì dễ tha hóa con người và mất nhiều thời gian để thành thạo, còn đi dạy thì phí tổn tăng vượt cả thu nhập vì ông phải ăn mặc theo quy định và mất quá nhiều thời gian soạn bài. Cuối cùng ông sống bằng cách là chỉ làm nông trong 6 tuần để toàn bộ thời gian còn lại được nghỉ ngơi và nghiên cứu. Bởi vì theo Thoreau thì sống không phải lao khổ mà là sự tiêu khiển. Chúng ta không cần phải cực nhọc kiếm sống để "một ngày nào đó" sống cuộc sống mình muốn, mà hãy ngay lập tức sống cuộc sống đó. Đời sống không khó khăn, chật vật như ta nghĩ nếu biết đơ...

Chỉ còn 4 ngày là hết tháng Tư

[Không phải review] Những lý do mình thích cuốn này: - Đầu tiên dĩ nhiên là ngắn. Mình thích sách ngắn (từ 250-350 trang). Vậy thôi. - Con số 4 xuất hiện dày đặc trong truyện dễ khiến người đọc nghi ngờ khi mới đọc sách: có khiên cưỡng không đây khi nhất nhất phải đi theo ý tưởng đó, từ đầu đến cuối toàn 4 thì có nhàm chán không đây, có con số 4 nào nhầm chỗ và gượng gạo không? Câu trả lời là không. Mượt mà, nhuần nhị, đầy ý nghĩa, ám ảnh. Con số 4 gợi lên những mốc thời gian, sự gấp bội về mọi thứ (cảm xúc, nỗi đau, mớ hỗn độn, sự trống rỗng, sự xô bồ), sự vô phương, thất lạc. - Như nhiều người đã nói, truyện kết hợp chính trị và tình dục - hai thứ tưởng chừng khác xa nhưng trong truyện này hình như có một điểm gặp nhau: đầy cảm xúc (đúng hơn là ẩn ức), chật hẹp, oi bức, trở đi trở lại vô số lần. Ở một mối quan hệ khác, tình dục giải phóng nỗi đau và tổn thương của những nạn nhân chính trị. Tình dục và chàng trai có cuộc đời trống rỗng còn là điểm kết nối 2 cô gái - 2 số phận Sài ...

Say ngủ

"Tại sao vậy nhỉ? Tại sao bóng đêm tựa như một sợi dây chun, có thể giãn dài ra mãi và mềm mại, còn buổi sáng lại không hề độ lượng và cứ sắc lẻm vậy?" "Say ngủ" là tập truyện ngắn gồm ba truyện "Say ngủ", "Lữ khách giữa hai màn đêm" và "Một trải nghiệm". Cả ba đều liên quan đến giấc ngủ (dĩ nhiên). Trong "Say ngủ", nhân vật chính Terako là một cô nàng nghiện ngủ, bạn thân cô là Shiori làm cái nghề kì lạ là nằm bên cạnh khách để canh cho họ ngủ ngon (tuyệt đối không được chợp mắt) và vợ của tình nhân cô (Iwanaga) thì sống thực vật. Shiori không được ngủ, vợ Iwanaga bị buộc vào giường bệnh, nhấn chìm vào giấc ngủ suốt đời, Terako ở giữa. Ngủ nhiều nhưng cô không phải một người vô tư. Những giấc ngủ của cô có cái u uẩn, buồn thương, nặng nhọc, theo kiểu nửa tỉnh nửa mê, vẫn sống bằng tiềm thức. Lửng lơ như cuộc sống của cô: một mối quan hệ rất tin cậy nhưng dường như "không phải là hiện thực" vì không đi tới đâu, kh...

Say ngủ

Hình ảnh
“Tôi chợt nghĩ hình như trong con người tôi, những cảm xúc lành mạnh đã quay trở lại không biết tự khi nào. Thậm chí nếu tất cả những điều này không là gì khác hơn ngoài một câu chuyện về những gợn sóng nhỏ nhoi đã khiến tôi chao đảo sau nỗi đau và kiệt quệ với cuộc sống hàng ngày, nếu tất cả những điều này không là gì khác hơn ngoài một câu chuyện nho nhỏ về sự hồi sinh, tôi vẫn thấy con người quả là một thứ gì đó thật vững chãi. Tôi không thể nào nhớ nổi điều này đã từng xảy ra với tôi xưa kia hay không, nhưng tôi biết khi tôi một mình đối mặt với bóng tối trong tôi, khi ở đâu đó sâu thẳm trong lòng tôi thực sự tổn thương, và hoàn toàn kiệt sức thì bất chợt sẽ lại có một sức mạnh không thể lý giải được nảy sinh.”

Nửa đêm bốc phét

Hình ảnh
1. Tôi thức khuya đọc sách. Bao giờ khi đang đọc, tôi cũng thấy trong mình tràn lên một niềm kiêu hãnh ngầm ẩn, rằng tôi đang được đến với một thế giới rất cao quý, đẹp đẽ, độc đáo, khác xa cái cuộc sống chật hẹp và tầm thường mà những người quanh tôi đang sống. Điều đó khiến cho tôi, trong lúc đọc, vẫn len lén để ý xung quanh, xem người này, người kia đang làm gì, đoán xem hành động sắp tới của họ như thế nào, thường thì chẳng sai: một người vừa lướt web mê mải xong, gấp máy tính lại thể nào cũng nói nhiều như để xua đi sự bất an, và thấy tôi đọc sách thì kiểu gì người ta cũng ôi cậu chăm thế, sách gì đấy tớ xem nào. Tất nhiên đang mang một sự tự kiêu sâu sắc, tôi làm sao có thể thoải mái mà giới thiệu về cuốn sách. Định làm lơ, nhưng rồi tôi lại lật bìa sách một cách qua loa cho người ta xem, để họ dù đã nhìn cũng chẳng thể đọc kịp cuốn sách và tên tác giả. Sau đó, như thường lệ, tôi ăn năn. Hic. Tôi thường nói rằng vì tôi yêu nhân loại lắm nên khi làm người khác buồn, tôi cũn...