Bài đăng

vài thứ gần đây

Hình ảnh
(dạo này nghĩ nhiều mà lười viết quá phải ủn mông bản thân siêng viết lên một tí kẻo quên mất) - à và chuyện học hành mình sẽ update chủ yếu bên này nha: aliceinfinland.blogspot.com đầu tiên là chuyện khóa học. có những khóa học mình cảm thấy cực kỳ phê, mở mang, nhưng cũng có những khóa thật sự thì nó tốn thời gian, còn không khoái bằng mình ngồi một mình tự đọc articles và đọc sách chuyên ngành nữa. giảng viên cứ bỏ đầy chữ vào slide xong rồi đọc từ đầu tới cuối, nội việc nhìn để xem chữ nào với chữ nào đã rối rồi, nghe câu được câu mất, mà chỉ đọc lại slide rồi paraphrase chút xíu cho nó khang khác như thế thì thôi, mình nói thật cho mình vài tiếng ngồi tự học, mình in slide ra đọc xong tự tham khảo tài liệu nó thấm hơn nhiều, lại tiết kiệm thời gian cho nhau (suy cho cùng nhìn lại, việc mình thấy sung sướng nhất vẫn là được tự đọc articles và mấy chapter trong sách, bữa giờ đọc được gì cũng thấy hấp dẫn hết trơn, sáng ra bao nhiêu là ý tưởng). thời bây giờ mình nghĩ rằng ai cũng nê...

Chuyện dài kỳ của Taehee

Hình ảnh
Cuối tháng 2, mình xuống ăn Tết ở Vũng Tàu. Được vài hôm thì anh V. cũng xuống, mang tiếng là xuống đón mình nhưng cũng không vội về vì không khí Vũng Tàu đang thích. Hai đứa còn định đi đâu thêm vài hôm vì cũng chưa tới ngày anh ấy đi làm lại. Nhưng trong lòng mình nôn nao. Mẹ cũng giục hai đứa nếu không định ở lại lâu thì nên về sớm. Vậy là anh xuống hôm nay thì hôm sau, hai đứa đón xe quay lại Sài Gòn. Về tới nhà thì em Hee của mình xuống tận cầu thang kêu gào như khóc. Ồ có gì đâu nhỉ, ba em chỉ mới rời em hôm qua. Bước vào nhà, cửa sổ đã bị mở khoá và dây cột mà bọn mình thường cột thêm cho chắc đã đứt tung - là Hee làm vì em thường muốn trốn ra ngoài khi ở nhà một mình. Trong nhà giặt, chén hạt và chén nước ba để dự phòng cho em đã hết sạch - hẳn em đã rất đói. Cả nhà cùng vào bên trong. Hee dỗi thật lâu. Mẹ phải ôm em, vuốt ve và thủ thỉ không biết bao nhiêu mà kể. Em liên tục kêu gào, nhìn vào mắt mẹ như muốn nói gì. Nhìn xuống bụng em, cái bụng đã thật căng, nặng nề, những đầu...

Khi bị chỉ trích là ghen tỵ

Hình ảnh
cre on pic Trong khi theo đuổi những lý tưởng "to tát" của riêng mình, vô tình, mình có những hành xử không như số đông mong đợi, theo một định nghĩa thông thường về thân thiện, tốt đẹp, tử tế. Thậm chí mình bị gắn nhãn hàng năm trời là ghen tỵ, vô ơn, thô lỗ. Chúng ta chẳng thể làm gì khác ngoài chịu đựng. Và buộc phải ngày một hiểu rõ hơn mình muốn gì. Mình có nỗi đau to hơn về giáo dục, về cộng đồng, nên những nỗi đau nhỏ hơn về nhân tình thế thái, không có cách nào khác ngoài chịu đựng. Khi đi đủ xa, những lời phán xét sẽ nhỏ dần. Nếu đi một mình trong khu rừng vắng, sẽ chỉ có tiếng chim muông và cây cỏ. Khi cực nhọc vác hòn đá to lên dốc, sẽ chẳng thể nào bận tâm mình phải trông như thế nào cho đẹp, cho vừa mắt người ta. Khi đi máy bay, nhìn những đám mây, mình hay trộm nghĩ, ở một chiều không gian khác, ta chẳng thể biết những sự thật ở đây có còn là sự thật. Ta chẳng thể. Nhìn ở một góc độ lớn hơn, rộng hơn, ta có thể phải xem lại cái đúng có còn đúng, cái sai có thật ...

đêm ở đen đá

đêm ở đen đá sau hai tuần ở nhà với các em bé mèo bỗng nhiên muốn một chút riêng tư và tận hưởng cảm giác ở nơi không quen ai nên trốn em Hee ra cafe. ngồi đây để nghĩ về chính em Hee và chuỗi ngày hai tuần vừa rồi (lúc này em đã ổn định tâm trạng và trộm vía khoẻ lên nên mạnh dạn để em ở nhà một đêm) mình sẽ viết thật vội, thật thô những suy nghĩ ngay lúc này mà không chỉnh sửa nhiều vì đó là những cảm xúc tức thời và mình không muốn nó quá đạo mạo chỉn chu nghiêm trọng lên gì hết Phần 1: kể khổ sự ra đi của em bé con Hee (chưa kịp có tên) và em Cục Bông là những trải nghiệm rất lạ với mình, khiến mình nhận ra rất nhiều thứ trong đau đớn và cả bình tĩnh, vì nay mình lớn rồi (giống tên bài hát đang mở ở quán cafe bây giờ nè) gần 2 tuần Hee luôn kêu gào vì những thay đổi sinh lý và tâm lý khiến không một đêm nào mình ngủ ngon, bàn tay như muốn mòn đi một tẹo vì vuốt ve cho con, sợ con buồn tủi và đau mà không thể nói. có những đêm kê đầu tạm trên một cái gối cũ rồi nằm ngay ổ mèo để Hee...

bài hát về những điều suýt lỡ

Hình ảnh
Chúng ta thường thấy những bài hát khẳng định tình yêu đẹp, hoặc nuối tiếc khi tình yêu tan vỡ. Bài hát đầu thì vui tươi, bài hát sau thì xót xa. Thế còn một bài hát về tình yêu suýt nữa ta đã bỏ lỡ, nhưng rồi có lại, thì sẽ thế nào? Mình nghĩ  Mong manh tình về (Đức Trí - Trương Hồ Phương Nga) là một bài hát về những điều suýt lỡ. Mình sẽ điểm lại những điều khiến mình thích bài này. 1. Mình thích bài này trước tiên chính là vì cái "cốt truyện" của nó. Nghe và đọc lời, có thể tạm tóm tắt như sau: Hai người có những sai lầm, ngu ngốc, đã giận hờn và đã tạm xa nhau ( ngày nào mình giận hờn nhau phút ngây khờ, lời nói lỡ mang đi tình yêu) .  Thời gian đó cô gái cảm thấy đau đớn ( đôi vai em đau ngày nào bước đi ), cô đơn ( cô đơn thắt tim em gầy ), nhớ nhung ( bao nhiêu cơn mơ em mơ chỉ để thấy anh ), và chàng trai chắc hẳn cũng rất buồn ( đôi mi anh ướt bao đêm rồi ).  Thế rồi họ chợt nhận ra mình dại dột ( một ngày kia nhận ra biết ta vụng dại ), cảm thấy tiếc mối t...

viết nhân dịp Phúc gửi cho xem hình Bông hồi nhỏ :)

Hình ảnh
Lên Đà Lạt nghe em Sáng ra bế con chó nặng trịch lông xù Đè nó ra bắt từng con chấy rận Ngồi xích đu nhìn vào cả thung lũng không người Thấp thoáng vườn hồng xác xơ sau mùa đậu trái Con chó nằm im trên xích đu, không nhõng nhẽo, không sợ hãi Rồi nhảy phóc xuống, cái mông ngoe nguẩy đi vào sân Nơi đêm qua là một trại lửa bập bùng Tỏa mùi lẩu ấm những đêm sương xuống lạnh. Lên Đà Lạt nghe Mở mắt ra không có gì cần làm gấp Ngồi yên nghĩ xem giờ mình thích gì nhất nhất Ra quán cà phê quen thì cứ leo lên xe Mà ngại lên đèo thì ở nhà tắm chó Nếu siêng hơn sẽ xịt sạch cả cái sân Nếu lười thì cứ nằm trong chăn Bình minh lúc hai giờ chiều cũng vẫn sớm Lục tủ lạnh coi còn gì ăn được Rồi chẳng mấy chốc đã lại thấy nắng tắt đi Mây đùn từ dãy núi xa kia Một hai đám rồi lát sau trắng trời choáng ngợp Không sao chụp bầu trời và mây không sao chụp được Không chụp được đường đi thong thả của mây Không chụp được tiếng dế giun trong thung lũng vắng Tiếng chó sủa bốn phía đều vang vọng Mà còn lâu mới vang...

chuyện chép ở sân bay

Hình ảnh
Không biết đã bao chuyến đi, mỗi chuyến đều như hiểu thêm những hoàn cảnh nơi sân bay.  Sân bay nhỏ ở tỉnh, hành khách hôm nay phải đến 50% là người già. Người tỉnh cũng ít hình thức nên phục trang, tác phong và lời nói bộc lộ rất thực thà, hồn nhiên ở nơi công cộng. Vì lẽ đó mà thấy được rất rất nhiều thứ. Thảng hoặc lắm mới thấy một bạn trẻ diện style sân bay sang chảnh, còn đâu đều là cách ăn vận quen thuộc ở tỉnh nhỏ, có những người trông như vừa bước thẳng từ một mái nhà đơn sơ nơi một xóm nhỏ nào đó đến đây, lạc lõng giữa những máy móc, thủ tục và điệu cười công nghiệp. Nhân viên đôi khi cũng quát hơi to nhưng nhìn chung là tận tình, chắc họ quen tiếp người già nên có thói quen nói to cho nó rõ và lo lắng thái quá nhắc nhở liên hồi vì người già hay lúng túng làm sai. (Thế cũng còn đỡ hơn thái độ của nhân viên Nội Bài mà mình cảm thấy kinh khủng nhất ba miền). Vài hành khách tay xách chiếc túi du lịch sờn sờn, họ không quen vali kéo hiện đại. Có người đeo chiếc ba lô khuyến mạ...