Bài đăng

chuyện chép ở sân bay

Hình ảnh
Không biết đã bao chuyến đi, mỗi chuyến đều như hiểu thêm những hoàn cảnh nơi sân bay.  Sân bay nhỏ ở tỉnh, hành khách hôm nay phải đến 50% là người già. Người tỉnh cũng ít hình thức nên phục trang, tác phong và lời nói bộc lộ rất thực thà, hồn nhiên ở nơi công cộng. Vì lẽ đó mà thấy được rất rất nhiều thứ. Thảng hoặc lắm mới thấy một bạn trẻ diện style sân bay sang chảnh, còn đâu đều là cách ăn vận quen thuộc ở tỉnh nhỏ, có những người trông như vừa bước thẳng từ một mái nhà đơn sơ nơi một xóm nhỏ nào đó đến đây, lạc lõng giữa những máy móc, thủ tục và điệu cười công nghiệp. Nhân viên đôi khi cũng quát hơi to nhưng nhìn chung là tận tình, chắc họ quen tiếp người già nên có thói quen nói to cho nó rõ và lo lắng thái quá nhắc nhở liên hồi vì người già hay lúng túng làm sai. (Thế cũng còn đỡ hơn thái độ của nhân viên Nội Bài mà mình cảm thấy kinh khủng nhất ba miền). Vài hành khách tay xách chiếc túi du lịch sờn sờn, họ không quen vali kéo hiện đại. Có người đeo chiếc ba lô khuyến mạ...

sống dễ lắm?

có những lần trong tuổi gần ba mươi, một chiều không có việc gì thật bận, ngồi nghe chổi quét lá dưới đường, lòng chưa bao giờ thấy xót xa và bất nhẫn như lúc ấy mấy hôm trước có cuộc hẹn với một mối quan hệ cũ, vì nhiều nguyên nhân mà cần phải gặp nhau vả lại cũng không cảm thấy có gì ngại ngần để né tránh, cứ nghĩ đơn giản rằng đi và gặp thôi nhưng khi quay trở về mới cảm thấy đời có vạn cái sai, chẳng cái sai nào giống cai sai nào, trong đó, với cá nhân mình, đặt mình vào trong một mối quan hệ mà mình không hứng thú và coi trọng là một cái sai to lớn mình ngồi đó, nghe những bông đùa cười cợt, đôi khi cũng hùa theo để cười cợt bông đùa. có những lúc cười đùa là duyên dáng, có những lúc mình lắng nghe sự cười đùa mà chỉ có cảm giác ngao ngán trong lòng, vì hài hước không đặt trên cái nền của thái độ nghiêm túc với đời, của sự chân thành với người đối diện, thái độ cầu thị muốn lắng nghe tìm hiểu, của sự "tự tri" - tự biết mình, thì nó chỉ còn là một vô duyên nông cạn mình đ...

chuyện mang về từ Đà Lạt

Hình ảnh
mấy hôm ở Đà Lạt, gặp nhiều người hay hay em trai gầy gò, nhà đường Chu Văn Ăn dưới Sài Gòn, tính ra là gần nhà mình lắm lắm. từ hôm lên em cứ loanh quanh nói chuyện với mọi người, khoe em là người hồi xưa đã nhặt con chó Bông khi nó bị lạc trong rừng thông. mình cắt trái xoài chua, em kiềm không được, nhào tới ăn cùng, gặm sạch cả hạt tối ngồi bếp lửa, bảo em hát, em hát Phố bên đồi và nhạc Lê Cát Trọng Lý. em trai mà nhẹ nhàng lãng đãng vậy đó. xe Thành Bưởi chờ, em gọi điện xin đổi chuyến trễ hơn để ngồi với mọi người thêm một chút. mình chỉ hát có mấy bài của Lý, mà khi ra về em giang tay đòi ôm mình. như là em ôm Đà Lạt một lần cuối, nơi em chưa muốn xa. mình rời bếp lửa, nơi lửa đang dần tàn, người dần thưa, âm thanh dần tắt. mình quay lên phòng, như một người Đà Lạt không bao giờ phải nghĩ về những chuyến xe xuống thành phố. mình sửa soạn chỗ nằm cho mình cũng như góc của em Bông Nhỏ. rồi vùi mình trong chăn mà nghe đêm trôi. ôi những ngày bình yên vô sự mà mình chẳng muốn chia ...

nửa đêm ở route 66

Hình ảnh
hai ngày cuối tuần thành phố bỗng đông lên bất ngờ. người chen nhau đi giữa đường. thành phố hiện đầy trong story và album ảnh trên mạng, lướt Facebook và instagram một vòng có cảm giác cả nước đang rủ nhau lên đây trong dịp cuối năm lạnh lẽo mà thơ mộng này. trên đường, thỉnh thoảng mình sẽ bắt gặp một vài cô, chị cúi xuống, dí sát mặt vào bông hoa cẩm tú cầu to vừa bằng cái mặt họ, tay đưa điện thoại chụp hình kiểu selfie (nhưng mình không nghĩ là chụp kiểu đó sẽ đẹp). một người phụ nữ khác vừa ngồi sau xe ôm vừa đưa điện thoại ghi lại hình ảnh con đường trước mặt đang chạy thẳng vào màn hình (mình cứ nhìn mãi để xem con đường cô ấy đang quay có gì đặc biệt).  trên đường đi, tùng được trồng thẳng tắp thành từng dãy, điểm dây leo nở đầy hoa màu cam. những bụi cẩm tú cầu được cố ý phủ khắp thành phố. những luống hoa hình vuông, tròn, tam giác khéo léo lấp khoảng trống ở các ngã ba ngã tư đường. hàng quán mọc lên, bao nhiêu cũng là không đủ. các biển hiệu mời gọi, cái thì theo kiểu ...

Nửa đêm ở Đà Lạt

Hình ảnh
1. Đêm nay trời không lạnh như hai hôm trước, có thể phong phanh một chút mà vẫn thấy ổn, chỉ man mát chứ không bị rét. Chú chó tên là Bông Nhỏ đã thập thò ở cửa phòng mình suốt mấy hôm nay. Chú ta ngoan đến độ chỉ nằm ở đó, nhìn vào với đôi mắt sâu thẳm như muốn nói gì, nhưng không dám bén mảng vào bên trong dù mình gọi vào. Vài ngày trôi qua, nhắm chừng mình cũng cởi mở và cho phép, chú ta lò dò ở cửa, bước vào một chút. Mình ôm nó vào lòng, nó sung sướng nằm im, mõm gác lên vai mình. Khác với con mèo ở nhà cứ cựa quậy muốn vùng chạy mỗi lúc bị ôm, Bông Nhỏ lim dim hưởng thụ, thở nhẹ nhàng thư giãn. Mình trải chiếc khăn quàng cổ thứ nhất của mình lên sàn, nó tới nằm. Và hai tiếng sau nó vẫn nằm đó, cách xa mình, khá xa, nhưng đủ để nó biết mình đang ở đó. Mình ngồi trên đệm xem phim Midnight in Paris , hết bộ phim nó vẫn nằm đó, ngủ say sưa. Khuya hơn, thấy nó trở mình và rên nhẹ, mình sợ nó lạnh nên lấy chiếc khăn thứ hai trùm lên người cho Bông Nhỏ. Ngoài trời ếch nhái và những loạ...

Đà Lạt cuối năm 2020

Hình ảnh
Mình lại lên Đà Lạt sau một năm bận rộn. Một năm tròn đi làm và nửa năm đi học. Những dịp được nghỉ, mình luôn muốn đến một nơi thân quen và dễ thương để được nghỉ ngơi, có cảm giác tự do, được ... tiêu tiền và làm đủ thứ mình thích. Năm nay Đà Lạt đã không còn Thích Home của Nhã. Mình lên ở Làng Chân Đất của em Phúc. Thật may vì vẫn còn nhà của Phúc cho mình ở, vì mình chỉ thích ở chỗ quen, gần người quen, để có cảm giác như ở ngôi nhà thứ hai. Nhớ có đợt nọ, nhà Nhã kín phòng, mình đã xin bạn ấy cho dựng một cái lều để ở. Lần này thì Phúc đã để dành cho mình một căn phòng rất xinh trên gác mái. Mỗi sáng Phúc chở mình đi lên dốc để từ đó, mình bắt xe Grab đi vào trung tâm thành phố. Hôm nay mưa phùn, Phúc sợ mình bị ướt nên "gửi" mình ở chỗ một cô hàng nước.  Hôm nay mình đi ăn ở một quán Âu tên là Carrot. Tự dưng mình rất thèm món Âu (dù ở trường, cứ ngửi thấy mùi khoai tây nghiền hoặc thịt bò bằm là mình thấy mắc ói). Mình thích bánh mì sourdough với salad, trứng ốp la, mì...

về giá trị vững bền và không gian mạng

Hình ảnh
1. Bây giờ là tháng mười hai. Những ngày đầu của tháng mười hai, nhưng là những ngày cuối của học kỳ và cũng là những ngày cuối của mình ở EIS.  Buổi sáng, J. báo cho mình về giáo viên mới và nhờ mình hướng dẫn công việc cho cô đó vào những ngày sắp tới. Mình vui vẻ và nhiệt tình nhận lời. Sự xuất hiện của giáo viên mới không khỏi gợi lên trong mình những suy nghĩ. Tất nhiên. Đầu tiên, mình thấy mừng cho các con vì mình có cảm giác tin tưởng vào người giáo viên mới này. Chị hơn mình nhiều tuổi, dường như đã có con cái cũng như nhiều năm kinh nghiệm ở trường quốc tế. Mình cũng tưởng tượng cảm giác của chị vì một năm trước mình cũng ở vị trí này: có công việc mới, những thử thách và hy vọng mới. Kết nối với người này cũng giúp mình một bước nữa hiểu biết thêm về những nơi làm việc khác và những người đã đang làm việc trong các trường quốc tế.  Lẩn thẩn thế nào mình lại ngồi nghĩ về môi trường mà mình đã gắn bó trong một năm qua và tới thời điểm này mình thấy biết ơn vì học được ...