Bài đăng

Giáo dục cho người làm giáo dục

Hình ảnh
Làm giáo viên giỏi bây giờ... tốn kém quá. Các khoá học cho giáo viên nhiều, học phí cao, đa phần giáo viên bỏ tiền túi ra học. Thấy mình lạc hậu quá đi, suốt ngày đi chơi, học thì lui cui học những thứ chả hot trend gì cả. Lâu lâu vào xem các diễn đàn, hốt hoảng vì như thể xung quanh đều bỗng chốc được upgrade thành chuyên gia. Nếu lỡ có việc đi đâu khỏi Việt Nam ít năm, khi quay về chắc chắn là tụt hậu, không ngóc đầu lên được. Mình chỉ có suy nghĩ là: đào tạo giáo viên cũng là một phần trách nhiệm của cơ sở giáo dục. Các trường sẽ có trách nhiệm cho giáo viên tham gia các chương trình học để cập nhật những gì là cần. Dĩ nhiên điều này cũng có nhiều nơi đã làm được, nhưng... Học tập, muôn đời, vẫn là nhu cầu tự thân của mỗi cá nhân. Việc đào tạo theo kiểu lãnh đạo pick nội dung học, "lùa" giáo viên đi học, không đi bị điểm danh vắng rồi trừ điểm, hoặc học xong về bắt áp dụng liền, tất cả đều phản giáo dục. Chưa nói, các tổ chức khi lựa chọn khoá học cho giáo viê...

Câu chuyện ngớ ngẩn ngok nghek về đời tui

Hình ảnh
Khi bạn có một lý tưởng quá to tát kiểu cứu thế giới, khả năng cao là bạn sẽ bị cười nhạo hết bận này đến bận khác. Là tui đó, hồi bé tui đã thích tỏ vẻ nghĩa hiệp cứu người giúp đời. Cứ tưởng đi “thanh toán” bà béo bắt nạt trẻ con trong khu tập thể là ngầu lắm hả, người ta rượt cho ... rớt dép. Rồi gì mà đem ca dao tục ngữ ra can mấy người đánh nhau. Ngớ ngẩn hết sức hà! May mắn của tui là có một ông bố và bà mẹ thương chiều con, cho tui thích làm gì làm. Ví dụ như tui muốn mua cái xe mini màu trắng cho giống cô Hoa dạy lớp Mẫu giáo của tui, hay lát gạch hoa màu nâu, và ra thành phố từ 10 tuổi vì tui thấy thành phố nhiều đèn rất lãng mạn, đặc biệt là 6h chiều xách giỏ rác ra bãi rác gần nhà để đổ đúng lúc phố xá lên đèn rất đẹp, gió thổi rất mát. Và đương nhiên, bố mẹ để cho tui làm một kẻ nghĩa hiệp ngok nghek. Sau mỗi phi vụ tui đi giải quyết các vấn đề trong thị trấn để bảo vệ quyền trẻ em cho tụi tui, nếu bố mẹ không ưng, cùng lắm tui cũng chỉ bị mấy roi giang lằn đít...

Chuyện nhỏ bên đường

Hình ảnh
Để in được cuốn sổ nhật ký đọc cho lớp Ngôn ngữ, kỳ thực cũng rất vất vả. Mẫu mình tự thiết kế, designer nghiệp dư không quen dàn trang in cho sách nên rất khó cho người in. Nào phải ghép mặt, nào in A4 mà khi gập đôi lại thành A5, thứ tự trang phải chuẩn như đã đánh số. Phức tạp và dễ sai sót, uổng giấy mà chẳng ra được thành phẩm. Đem ra nhà in, nhẹ thì sẽ nhận được cái cau mày và lời chối khéo, nặng thì bị nhăn nhó và … đuổi về. Bảo chính mình thao tác in thử, cũng hỏng. Người thiết kế thì chỉ biết tạo mẫu, chứ làm việc với máy móc cũng lúng túng như ai. Cái khó là mình muốn rằng nhất định phải là mẫu sổ ấy, không thể đổi thành dạng khác cho dễ in. Bởi vì không còn nhỏ xinh, cầm vừa tay bé, cuốn sổ sẽ chẳng bao giờ còn là người bạn My Book được yêu mến bấy lâu nữa. Mãi rồi mình cũng tìm được một người giải quyết vấn đề. Tại cửa hàng photocopy sáng đèn muộn nhất con đường Ngô Tất Tố, có một người phụ nữ mang bầu ở những tháng cuối, làm việc cùng chồng. Thoạt nhìn, gương mặt...

Ai làm cho bể kia đầy? (hay Mình nói gì về ‘Essex truck deaths’)

Hình ảnh
Thoạt đầu, khi nghe tin những người có thể là đồng bào mình ra đi nơi xa xứ trong lạnh giá, sinh ra là con người mà không được chết đi như một con người, mình không biết nói gì. Một cái gì đó đang đi ra khỏi giới hạn của cái đứa bình thường lanh chanh là mình. Trong đầu mình lúc đó vang đi vang lại rất rõ mấy câu thơ của Bùi Giáng: “Năm ngón Mười ngón Món người Non ngắm Nắm ngon.” Muốn nói: “Khóc lên đi, ôi quê hương yêu dấu”. Bởi vì, khi bạn gồng lên trong đau khổ đã quá lâu, thì bạn có quyền khóc một chút. Khóc thật to, khóc cho thấu trời xanh, cho “mảnh đất nghèo máu ứa”, cho “Việt Nam khốn khổ” được lắng nghe. Những hôm sau đó, mình bắt đầu đọc thêm nhiều bài báo. Trong đó, mình thích cách viết của CNN trong bài báo  này . Bạn có thể đọc được ở đây những câu chuyện thật tỉ mỉ. Thật xa, mà thật gần. Đó có thể chính là bất kỳ một người họ hàng nào đó của bạn ở những vùng quê xa xôi. Với riêng mình, có một danh sách dài mình có thể kể cho bạn về những người họ hàng g...

Heo may

Hình ảnh
Từ sau khi My gửi cho mình tin về Sulli, mình tìm hiểu mấy hôm và như bị chìm vào câu chuyện đó. Nó lôi kéo mình về các câu chuyện tương tự như Leslie Cheung hay đại loại thế. Hôm nay là hơn mười ngày rồi và mình đang ngồi nhìn lại tuần vừa qua, nhận ra vài chuyện. Có một hiệu ứng tên là Werther (ai chưa biết có thể Google). Tin tức thường ngày cuốn hút người nghe ra sao, thì bạn có thể hình dung tin về các vụ tử tự tác động đến nhận thức, tâm lý chúng ta thế nào. Tuỳ vào tình trạng sức khoẻ và tâm lý của mỗi người, chúng ta có cách đón nhận và vượt qua những tin tức như vậy khác nhau. Mình thuộc tuýp tương đối nhạy cảm. Cá nhân mình cho rằng chúng ta sống, ngoài nghĩ cho bản thân thì còn có năng lực rung cảm với những câu chuyện, dù xa tít mù khơi, chẳng can hệ đến mình. Thơ văn và âm nhạc làm người ta khóc cười là một ví dụ. Với người có độ nhạy cảm cao, thì chuyện mắc kẹt lại trong một câu chuyện, một giai điệu, không có gì lạ cả. Nhất là khi quá khứ mỗi chúng ta ít nhiều ...

Nỗi nhớ minh tinh

Hình ảnh
Dành hai buổi đọc về bạn Sulli, một người trước đó mình chưa từng biết, người vừa chọn cái chết vì áp lực từ netizen xứ Hàn.  Em thua mình 2 tuổi. Ở lứa tuổi 25, em thật xinh đẹp rạng rỡ và ngây thơ. Nhiều người ví em như một bông hoa lê trong tuyết. Và nếu có một người chân thật nhất, luôn sống với mong muốn, cảm xúc của mình, thì hẳn đó chính là em. "Trầm cảm là “bệnh ung thư của tâm hồn”, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống hơn 300 triệu người toàn cầu và khoảng 400 ngàn  người Việt Nam. Căn bệnh là nguyên nhân gây ra khuyết tật và tự tử hàng đầu thế giới." (trích lời giới thiệu sách Trầm cảm - sát thủ thầm lặng). Hai năm trước khi làm một nghiên cứu cá nhân về trầm cảm, mình từng ngồi khóc thật lâu trước màn hình, nơi Trương Quốc Vinh đang hát bài "Minh tinh": Khi em nhìn thấy những ngôi sao trên bầu trời kia Có khi nào em nhớ đến tôi không? Khi một người ra đi, chúng ta nhận ra có một thứ lớn hơn cả yêu thương và căm ghét. Đó là nỗi n...

Cô nàng cửa hàng tiện ích

Hình ảnh
1. Mô típ câu chuyện trong các cửa hàng, tiệm sách, tiệm cà phê, bánh, ... có vẻ khá phổ biến gần đây. Sẽ vẫn có chút gì đó thú vị nếu đó là tiệm trà bánh, hoặc “sang trọng”về tinh thần nếu đó là tiệm sách. Nhưng đây lại là cửa hàng tiện ích. Chẳng phải đó là nơi nhàm chán, công nghiệp, ít cảm xúc nhất hay sao? Nữ chính cũng chẳng thể nhạt nhẽo hơn, 36 tuổi, không có công việc ổn định, không có gia đình, trải nghiệm cuộc sống không có gì ngoài kinh nghiệm làm ở cửa hàng tiện ích 18 năm.  Tuy nhiên, Furukura yêu cuộc sống này. Cô thích sắp xếp các món hàng, hạnh phúc khi khách hàng hài lòng, cảm thấy ổn thoả khi sống theo chiếc đồng hồ mà cửa hàng tiện lợi set up sẵn cho mình. Với cô, từng ánh sáng qua ô cửa kính đều thần tiên, những công việc lặp lại rất giàu ý nghĩa. Vươn tới sự chính xác, tinh thần phục vụ chuyên nghiệp làm cô thấy vui tươi ngày qua ngày. Mình nghĩ tới một cuốn cũng của Nhật từng đọc tên là Ikigai. Dù là người thợ sơn tường, thợ làm sushi, hay...