Bài đăng

24.02.2017

Hình ảnh
1. Tối qua tôi nghĩ về một câu chuyện và đã tìm xong giải pháp. Tôi viết sẵn trong đầu một "bài viết" khá dài. Đến sáng nay, khi nghiền ngẫm đủ lâu, lạ thay tôi thấy tôi có thể chỉ nói vài ba câu thôi là đủ rồi. Nếu cần thì mới triển khai tiếp các ý nhỏ hơn. 2. Hối tiếc lớn nhất của tôi về tuổi trẻ là đã quá coi thường những trải nghiệm bên ngoài và quá coi trọng sách vở. Nói vậy không phải là sách vở không quan trọng, mà là, theo tôi sách vở không có nghĩa lý gì với một tâm hồn "mũ ni che tai" với đời sống. Không có khía cạnh nào của đời sống là tầm thường so với "ngôi đền thiêng" văn chương sách vở. Khi tôi tự khép mình, từ chối đời sống mà tôi cho là nhạt nhẽo, tôi cảm thấy quanh quẩn, chật chội, thiếu dữ liệu trầm trọng cho suy nghĩ của mình, có đọc sách cũng không có gì để đối chứng. 3. Im lặng là sai lầm thứ 2 trong tuổi trẻ của tôi. Khi im lặng, tôi cảm giác suy nghĩ của tôi không thực là suy nghĩ, tức là tôi không cảm thấy có một suy nghĩ ...

Tuổi trẻ

Người trẻ đôi khi hay dùng dằng, hay thay đổi. Họ không biết họ muốn gì. Nhiều lúc chỉ làm, không biết kết quả ra sao và ngày mai đi về đâu. Khi bị chất vấn, họ hay quanh co, lời lẽ lộn xộn. Dường như họ còn không hiểu mình muốn gì, không tin mình cho lắm, và chẳng thể đọc được suy nghĩ của chính mình thành thạo. Người ta hay phê phán điều đó. Riêng tôi thấy nó thật đẹp. Đẹp biết bao là khoảnh khắc mơ hồ buổi đầu ấy. Khi ta bước ra đời và choáng ngợp trước sự thật kỳ vĩ, to lớn mà ta chưa thể hiểu, choáng ngợp trước một tá lựa chọn chẳng biết sẽ dẫn ta về đâu. Ta như người ở lâu trong hang động nhưng vẫn luôn hồ nghi rằng có một cái gì đó lớn lao hơn ở ngoài kia. Ta sẽ vấp ngã, sẽ tổn thương khi giá trị mong manh của mình phải đối kháng với biết bao con người ở thế giới mới. Họ kiên định, nhất quán, hay khẳng định. Họ sành sỏi, họ lọc lõi và khôn ngoan. Họ biết nhắm vào những điểm nào thì ta chắc chắn không chống đỡ nổi. Nhưng họ chẳng thể có được vẻ đẹp của ta - người đang hoang m...

nước mắt

FRANCOIS COPPÉE "Người chỉ xấu xa, hư hỏng trước đôi mắt ráo hoảnh của phường ích kỷ; và nước mắt là một miếng kính biến hình vũ trụ." Nửa đêm ở nhà Thảo, bỗng dưng khóc lóc âm thầm. Mình nhận ra hình như mình nhớ mẹ. Mới xa nhà có hai hôm đã nhớ mẹ nhiều lắm. Dù đêm mai là mình về nhà rồi, mình vẫn nhớ cảm giác mềm mại khi ôm mẹ và tất cả những ánh mắt cử chỉ lời nói dịu dàng của mẹ. Càng nhớ thì lòng càng đau thắt lại. Cuộc sống cà...

Quyền được tiêu cực

Hình ảnh
Chú tác giả những dòng chữ trong hình ơi, chú đã làm thỏa mãn một người từng được mang tiếng là hay nhăn nhó hậm hực với đời. Bởi "cố gắng cảm thấy hạnh phúc hơn cũng vô ích như cố gắng trở nên cao ráo hơn". Họ nói với cháu rằng hãy nhìn những tấm gương luôn sống tươi vui hạnh phúc. Nhưng cháu hiểu có cả tỉ điều kiện đằng sau khiến họ như thế (trong đó bao gồm cả yếu tố di truyền). :) Họ nói rằng: Nói thế là chưa tích cực, còn tiêu cực. Thì cháu không trách họ. Vì cháu hiểu sự bùng nổ của sách self-help cùng với vô vàn khóa học tào lao xí bột mà người ta bỏ tiền để mua về rồi tin lấy tin để (như thể không tin thì sẽ phí tiền) đã khiến họ như thế. Đã khiến họ tin rằng có một thứ siêu năng lực gọi là "trở nên tích cực", gặp bất kì chuyện gì chỉ cần bấm công tắc tích cực. Cháu không tin. Cháu những muốn nói rằng ở đâu ra một quan niệm nhìn đời đơn giản như vậy. Tích cực vô điều kiện ư, sao có thể? Con người chúng ta là một thực thể phong ...

Ảnh phim Hà chụp

https://www.flickr.com/photos/150201030@N03/

Ai làm cho bể kia đầy

Hình ảnh
Nó vẫn loay hoay tìm con đường cho riêng mình. Có những lúc, nó tưởng như đã tìm ra, tưởng như mình có thể từ đây bắt đầu một con đường mới. Nhưng những lúc như lúc này, nó cảm nhận được một tiếng gọi âm thầm, cất lên giữa những nỗi buồn, sự tổn thương, nỗi giận hờn, sự kiệt quệ. Tiếng gọi nhỏ bé mà dai dẳng, hình như nó đã từng nghe rất nhiều từ thời thơ bé, hình như nó cũng đã từng quên. Rằng, nó thuộc về công việc đó. Những ngày này, việc học mang lại cho nó nhiều niềm vui. Nó thích làm đứa học trò lẽo đẽo đi theo những người thầy giỏi, nó thích mang tới niềm vui cho họ bằng ánh mắt, bằng lời khen, bằng món quà, vì họ xứng đáng. Nó cảm giác như được quay lại quá khứ trong trẻo của chính mình, khi còn là một nữ sinh đầy say mê trên ghế nhà trường.  Nhưng nhớ lại xem, điều gì khiến nó đã từng say mê như vậy? Có phải là đam mê thuâ...

Phân biệt

Thời xưa, khi thế giới còn phân biệt màu da, chủng tộc, Gandhi cũng như biết bao người nổi tiếng khác mà ta đều biết, đã đấu tranh không biết mệt mỏi để xóa đi những phân biệt đó. Giờ đây, sự bình đẳng tưởng như đã được xây dựng, ai cũng hiểu nó. Nhưng kỳ thực, phân biệt vẫn tồn tại ở những hình thức thật tinh vi và khó chịu. Hoàn cảnh xuất thân, vùng miền, giáo dục, tri thức, tiếng nói vẫn còn là những cái cớ chúng ta đưa ra để chứng minh mình kh...