Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn review

Các chủ đề giáo dục từ phim Le Havre (2011)

Hình ảnh
Hôm qua mình tới trường dự buổi chiếu phim do Thea tổ chức. Thea học cùng khoa Edu với mình nhưng khác ngành - Globalisation (cả khoa Edu chỉ có hai chương trình Thạc sĩ quốc tế là EdTech của mình và EdGlo của Thea). Buổi xem phim cũng chỉ có vài người: Mình và Omar từ EdTech, Thea và bạn gì quên tên rồi từ EdGlo. Bạn này người Ý, bạn ấy kêu nhận ra mình liền vì từng học online chung, và bạn hiện đang quan tâm tới Cambodia nên chắc cũng sắp quan tâm tới Việt Nam ^^. Ngoài ra còn có hai bạn nữa cũng từ chương trình EdGlo. Phim tụi mình xem là  Le Havre (2011).  Thea nói đạo diễn phim này - Aki Kaurismäki, được cho là đạo diễn xuất sắc nhất Phần Lan đương thời. Le Havre (2011)  kể câu chuyện về một người thợ đánh giày cố gắng bảo vệ một cậu bé nhập cư người châu Phi ở thành phố cảng Le Havre của Pháp. Phim do công ty Sputnik của Phần Lan sản xuất với sự tham gia của các nhà đồng sản xuất quốc tế ở Pháp và Đức. Đây là bộ phim nói tiếng Pháp thứ hai của Kaurismäki, sau La Vie...

Cô nàng cửa hàng tiện ích

Hình ảnh
1. Mô típ câu chuyện trong các cửa hàng, tiệm sách, tiệm cà phê, bánh, ... có vẻ khá phổ biến gần đây. Sẽ vẫn có chút gì đó thú vị nếu đó là tiệm trà bánh, hoặc “sang trọng”về tinh thần nếu đó là tiệm sách. Nhưng đây lại là cửa hàng tiện ích. Chẳng phải đó là nơi nhàm chán, công nghiệp, ít cảm xúc nhất hay sao? Nữ chính cũng chẳng thể nhạt nhẽo hơn, 36 tuổi, không có công việc ổn định, không có gia đình, trải nghiệm cuộc sống không có gì ngoài kinh nghiệm làm ở cửa hàng tiện ích 18 năm.  Tuy nhiên, Furukura yêu cuộc sống này. Cô thích sắp xếp các món hàng, hạnh phúc khi khách hàng hài lòng, cảm thấy ổn thoả khi sống theo chiếc đồng hồ mà cửa hàng tiện lợi set up sẵn cho mình. Với cô, từng ánh sáng qua ô cửa kính đều thần tiên, những công việc lặp lại rất giàu ý nghĩa. Vươn tới sự chính xác, tinh thần phục vụ chuyên nghiệp làm cô thấy vui tươi ngày qua ngày. Mình nghĩ tới một cuốn cũng của Nhật từng đọc tên là Ikigai. Dù là người thợ sơn tường, thợ làm sushi, hay...

Căm ghét hay chỉ là ghen tỵ?

Hình ảnh
Đêm nay, trong lúc đạp máy may để sửa đồ cho cô, mình nghĩ nhiều về phim này - Atonement (Chuộc tội). Thì cũng như bao người, mình thích không khí thanh bình mát mẻ của nước Anh, tác giả dường như vì nó mà cố kéo thật dài phần đầu phim. Mình thích 2 anh chị diễn viên siêu đẹp và đẹp đôi. Mình thích những trải nghiệm nhân văn của người lính nơi trận mạc. Thích mối tình nồng nhiệt mà éo le.  Nhưng mình nghĩ nhiều nhất đến lỗi lầm của Briony. Lỗi lầm của nhân vật đó ám ảnh cô tới cuối đời, nhưng dường như cũng ám ảnh chính mình, ám ảnh mọi người, như thể trong mỗi chúng ta đều có một Briony cư ngụ. Có không? Một chi tiết rất nhỏ dễ quên mất, là Briony thích Robbie. Những cô nhóc vẫn hay vậy, thích ngưỡng vọng về một mẫu chàng trai lý tưởng hơn mình nhiều tuổi, thầm mơ mộng về một câu chuyện tình yêu nhưng rồi chỉ dẫn tới hành động dại dột. Không phải ngẫu nhiên mà Briony tố cáo Robbie. Cô bé căm ghét anh ta? Cô bé muốn bảo vệ chị mình? Không phải.  Cô bị nhầm...

Phim Đông Dương (1992)

Phim Đông Dương thì dĩ nhiên là hay rồi. Xem phim, nhiều người thích cảnh quay đẹp, câu chuyện tình yêu lãng mạn, éo le, sóng gió, tính cách nhân vật,... Riêng mình thấy rất hứng thú với vấn đề cái nhìn của người nước ngoài về con người Đông Dương. Mình khoái ơi là khoái tính cách của Camille. Lúc đang xem, anh Khuê quay sang nói, con bé này giống em ghê. Đúng rồi, Camille hội tụ rất nhiều đặc điểm tính cách trong xu hướng lẫn mong ước của chính bản thân mình. Làm theo trái tim, tin vào bản thân và tin vào một cái gì rất cao cả như là "chính nghĩa", mặc kệ nghe nó có vẻ phi thực tế và hơi đao to búa lớn. Vừa dịu dàng vừa có máu nổi loạn. Dám từ bỏ. Phần lớn những lúc hành động liều lĩnh đều không biết trước là ngày mai sẽ ra sao nhưng cứ làm. Vì không làm thế thì không còn là mình nữa. Élinane là một người mẹ Pháp có trái tim nhân hậu và rộng mở. Bà yêu Camille hơn mọi thứ trên đời. Nói về Camille, bà nhận ra trong con bé dòng máu Đông Dương vẫn chảy rất mạnh mẽ, bất chấ...

Một cải tiến đơn giản thay đổi chiều sâu việc học

Hình ảnh
Link bài viết của mình trên Trạm Đọc: http://tramdoc.vn/tin-tuc/ai-cung-co-the-thanh-chuyen-gia-mo-t-ca-i-tie-n-don-gia-n-thay-do-i-chie-u-sau-vie-c-ho-c-n07wW.html Thế hệ đi trước luôn kêu ca về thế hệ trẻ, rằng chúng không biết gì cả ngoại trừ lời của những bài hát nhạc Pop, và rằng trình độ của những năm gần đây thực sự đi xuống. Đó không phải chỉ là lời than phiền của những người khó tính, đó là một thực tế. Thời đại kĩ thuật số làm cho mọi kiến thức dễ dàng phai nhạt đi, những cuốn sách giáo khoa càng trông giống bách khoa toàn thư bao nhiêu thì lại càng ít có ảnh hưởng đến tâm trí của học sinh khi rời trường bấy nhiêu. Cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho giáo viên, trong đó có những người rất chuyên nghiệp và dũng cảm, dù làm việc trong những điều kiện khó khăn nhưng vẫn luôn cố gắng chăm chỉ để bảo đảm dạy cho học sinh lượng kiến thức cơ bản mà một công ...

Vier Minuten (2006, by Chris Kraus)

Hình ảnh
1. Đầu tiên là lan man một chút về hoàn cảnh xem phim của mình (ai không quan tâm có thể chuyển xuống mục 2. luôn nhé).  Hồi còn đi dạy, với mình, tối Chủ nhật là một khái niệm kinh khủng. Vì nó có nghĩa là một đống công việc đang chờ đợi: kế hoạch chủ nhiệm, giáo án cho CẢ tuần sau để đưa lên server, bài giảng để ngày mai dạy (thường là 5 tiết). Tối Chủ nhật chính là tên gọi khác của "ngày thứ Hai sớm". Nó là thời điểm con người mình buộc phải chuẩn bị để chuyển từ người bình thường sang "cô Hà" (đạo mạo, nghiêm, chu đáo, nhiệt tình ...) hay là "nhân viên Hà" (đúng giờ, đúng deadline, chỉn chu về giấy tờ sổ sách, cư xử khéo một chút...). Vì thế cho nên dù tối Chủ nhật luôn kết thúc thật thật khuya thì công việc cũng chẳng bao giờ ở trạng thái xong xuôi, và giấc ngủ tối Chủ nhật thì thường kèm theo những giấc mơ toát mồ hôi về một gương mặt lạnh lùng nào đó. Theo thói quen, từ sáng Chủ nhật mình đã lo ngay ngáy rồi, nếu có đi đâu cũng nhấp nhổm kh...

[SÁCH] Walden - Một mình sống trong rừng

Hình ảnh
Vào rừng trong hai năm hai tháng hai ngày, Thoreau có một khoảng cách thuận lợi để chiêm nghiệm cuộc sống trước đây - cái mà hầu hết mọi người đang sống, kể cả bây giờ. Từ đó ông có nhiều bàn luận phủ nhận giá trị của văn minh, tiền bạc, tài sản, đám đông, từ thiện, lòng yêu nước, nghề nghiệp, kiếm sống, ... Một chi tiết mà mình rất thích là khi Thoreau băn khoăn nên làm công việc gì. Ông có 2 lựa chọn: buôn bán và dạy học. Buôn bán thì dễ tha hóa con người và mất nhiều thời gian để thành thạo, còn đi dạy thì phí tổn tăng vượt cả thu nhập vì ông phải ăn mặc theo quy định và mất quá nhiều thời gian soạn bài. Cuối cùng ông sống bằng cách là chỉ làm nông trong 6 tuần để toàn bộ thời gian còn lại được nghỉ ngơi và nghiên cứu. Bởi vì theo Thoreau thì sống không phải lao khổ mà là sự tiêu khiển. Chúng ta không cần phải cực nhọc kiếm sống để "một ngày nào đó" sống cuộc sống mình muốn, mà hãy ngay lập tức sống cuộc sống đó. Đời sống không khó khăn, chật vật như ta nghĩ nếu biết đơ...