cái đẹp ngủ yên
1. Em L., sau nhiều năm không nói chuyện, có những lúc tưởng như đã trở thành mẫu giáo viên bất đắc chí, mà chuyện bất mãn chỉ xoay quanh các tác phẩm trong trường phổ thông, mấy cái đề thi. Có lần, thấy người ta khuyên em: nên nghĩ rộng ra, đi xa hơn những cái này. Nhưng em vẫn viết về những điều "nhỏ hẹp" nói trên, với những suy tư xoáy sâu. Ai biết được rằng, đời cũng có những lúc ta mắc kẹt, chẳng thể thoát ra cái cao xa mà người kỳ vọng, và cho là cao xa. Ta đâu phải như con chim xưa muốn bay đâu thì bay. Đôi cánh đã ràng rịt vết thương, những sẹo từ vệt xích năm xưa còn cộm lên ngay đó. "Sức nghĩ của em giờ thu hẹp vào trả lời những thứ nho nhỏ như ..., cố gắng diễn giải về nó tử tế nhất có thể. Sau đó, sau khi viết cho hết, em cũng không biết mình sẽ trở thành cái gì nữa...". Đó là những câu hỏi em đang ấp ủ. Không có nghĩa là trong quá khứ em không ấp ủ những câu hỏi vĩ đại hơn. Không có nghĩa là em không muốn bay xa hơn, lãng quên nơi mà em...