Bài đăng

Tưởng niệm thầy Chu Văn Sơn

Hình ảnh
Dạy học sinh lứa 2k trở đi, lại ở trong những ngôi trường hiện đại bậc nhất của thành phố lớn nhất nước, không khỏi thấm thía những khác biệt. Khác biệt vô vàn, nhưng trong đó, chắc chắn có chuyện những đứa trẻ nhà giàu không ai dại gì đi say mê văn chương, ngấu nghiến sách vở văn học Việt Nam nhiều như đám gà chọi trường chuyên thời ấy. Nhiều khi ngồi với học sinh, cảm thấy khoảng cách thế hệ là  cái quá rõ ràng, bởi vì muốn nói cho chúng về những đam mê mà mình cho rằng rất rất ý nghĩa đó, mình không biết nói từ đâu, nói sao cho chúng cũng thấy hay ho và ý nghĩa. Làm sao nhỉ, có thể nào để cho những đứa trẻ 16, 17 tuổi ôm vào lòng một thần tượng nào đó không phải là ca sĩ Hàn Quốc, diễn viên Thái Lan, mà là một nhà thơ Việt Nam chẳng hạn? Để chúng biết đồng cảm mà sầu thương cùng những người ở những cảnh ngộ chẳng liên can gì đến ta, ví như hôm trước mình đã giảng cho học sinh về Hàn Mặc Tử: Em có hình dung một người đang sống bên trời quên lãng, cách thế giới đời thường một...

Chuyện định kiến

Hình ảnh
Ngày lễ, ngồi lai rai mấy món nướng tại nhà với nhiều cô chú anh chị, lắng nghe câu chuyện của những người dạn dày kinh nghiệm đi làm. Lan man lại dẫn tới chuyện định kiến về người nơi này, nơi kia. Thanh Hoá thế này, Nghệ An thế nọ, Hà Tĩnh thế kia, ... Con nhỏ ngồi tròn mắt, lắng nghe. Trong đầu có mấy suy nghĩ: 1. Định kiến tất yếu sẽ hình thành, trong bất kỳ nhóm người nào. Nó không hẳn là ác ý, mà chỉ là thói quen, xu hướng đúc kết, khái quát, hình thành những kinh nghiệm ứng xử để người sau dễ dàng hơn người trước, ít sai lầm hơn người trước. 2. Điểm chung trong tính cách con người theo vùng miền là có thật. Điều này khỏi cần chứng minh, những đặc điểm lịch sử, văn hoá, kinh tế, thiên nhiên sẽ hình thành nên những lối ứng xử đặc trưng, giúp cho con người mỗi nơi thích nghi với nơi đó. 3. Bất cứ vùng miền nào cũng có những nét chung trong tính cách, không riêng gì mấy tỉnh nói trên. Có điểm hay, điểm dở. Tuy nhiên, luôn sẽ có một vài xu hướng được chấp nhận, mạnh lên, trở nên ...

Ngày nắng nóng

Hình ảnh
Trời nắng nóng. Mình đi bộ ra ngoài tìm một liều thuốc trị ho nhưng tất cả các hiệu thuốc quanh nhà đều đóng cửa. Nhiều hàng quán khác cũng đóng cửa. Quán cà phê đông kín người, ai nấy đều tìm một chỗ trốn bé nhỏ có làn hơi lạnh phà phà trên đầu để cùng chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, đọc tin tức về ngoài kia: Sài Gòn nắng nóng cao điểm còn người Hà Nội lại khốn khổ vì sương mù, và lúc rạng  sáng, trước khi ánh nắng oi ả đầu tiên của một ngày khắc nghiệt kịp ló rạng, có một cậu bé lớp 10 đã chọn vĩnh biệt cuộc đời vì áp lực học tập. Có một số người, một số nghề có thể tạm nghỉ khi thời tiết khó chịu quá, nhưng một số thì không. Cuộc mưu sinh vẫn đẩy họ ra đường. Trên vỉa hè, một người tài xế lái xe ba gác cực nhọc "ve" chiếc xe cồng kềnh. Nước mía thì khổng lồ, còn trà đào uống bằng xô. "Xô" trà đào người tài xế Grab đang uống, không biết đã được đổi bằng tiền lời của bao nhiêu cuốc xe ngày nắng nóng? Đi bộ giữa một trưa mùa hè như vậy, thấy tất cả những ...

Hai chậu sen, sáu câu chuyện nhỏ

Hình ảnh
1. Bé học trò thấy cô có một chậu cây bạn nam, liền tinh ý mua tặng cô một chậu cây bạn nữ.  Nhưng bé à, trong đời nhiều khi không phải cứ có bè có bạn là hay, cứ một mình là đáng thương. Dù rằng, có bạn thì cũng vui lắm... 2. Nhưng bé không hỏi ý cô, mà ship liền chậu cây qua tặng. Đó là ý trời rồi. Nhiều khi mình không muốn có đôi, mà đời bắt mình có cặp. Chắc là như vậy... Cho nên một ngày đẹp trời, bạn sen-đá-nam bất đắc dĩ đón một bạn nữ về chung một chỗ ngồi trong căn nhà cô. Tụi nó quá giống nhau, quá hợp, nên tách ra thì kỳ lắm. Vậy là lúc nào bạn nam cũng có bạn nữ kè kè đi theo. Không biết tụi nó mơ mộng gì, ngày nào cũng mơ mộng cùng nhau. 3. Hồi còn chưa có bạn nữ, cô thương bạn nam lắm. Cô không có gì nhiều cho nó, chỉ có ... nước. Cô tưới tắm chăm chỉ dữ lắm. Ngày nào cũng cho nó uống nước no. Sợ mình đi làm, nó ở nhà nó khát mà mình không biết. Rồi mấy ngày sau, những cánh sen đá bắt đầu ung ủng vàng, rồi héo, rụng, để lại chậu cây lưa thưa hơn trước. Cái cô ng...

Chuyện “bún thun” và mạn đàm về tiếng nói

Hình ảnh
1. Trưa ghé tiệm Bún bắp bò Hải Yến trên đường D2, làm một tô bún bắp gân, như thường lệ gọi thêm trứng chần và một ly nước cam. Với “đam mê” cộng với “kinh nghiệm” … ăn bún bò khắp ba miền, mình đánh giá cao tiệm bún bắp bò Hải Yến này. Tô bún trông thật hấp dẫn, sạch sẽ và chỉn chu. Miếng thịt bắp mềm mềm giòn giòn, miếng gân thơm béo, nước dùng toả ra mùi thơm của sả, vị chua ngọt của trái dứa. So với tiệm Tân Bún Bò cách đó không xa thì tốt hơn về mọi mặt: nước trong, thịt đậm đà và giá lại còn rẻ. Đi ăn chỉ mang theo một chiếc điện thoại Nokia cùi, nên không có gì để bấm bấm vuốt vuốt, bèn đưa mắt ngắm phố phường, ngắm người làm bếp trong khi chờ dọn món. Trên tay cô chủ quán là bó sả xanh tươi, được đập dập, rồi bó chặt vào với nhau bằng một cọng dây thun. Sau đó, cả bó sả được thả vào nồi nước. Ái chà, chắc là nước sẽ thơm nức lên bởi vị sả đây! Nhưng… khoan, hình như có gì đó sai sai. Mình bèn tiến lại gần, thì thấy rõ ràng, vẫn là cọng thun đó, nằm trong nồi nước đó. ...

Có tình cảm với các anh

Hình ảnh
Hình chụp từ cửa sổ tàu hoả. Địa điểm: Tuy Phong, Bình Thuận. Một tiêu đề "kêu kêu" cho một câu chuyện rất chân thật của mình. Chuyện là chiều nay lúc mình đang trên đường đi ngân hàng, mình gặp anh shipper quen thuộc hay tới chỗ mình lấy sách đi ship. Bỗng nhiên tim rớt đi một nhịp, thấy sung sướng như gặp người thân quen, la lên “anh ơi anh ơi em chào anh” rồi cúi gập cả người xuống. Ấy thế mà ảnh không hề hay biết, ảnh tất tả chạ y xe qua mình. Vẫn gương mặt căng thẳng và ngơ ngác thường thấy, hình như anh đang tìm đường, hay đang lo nghĩ chuyện gì. Chiếc xe nghiêng hẳn về một phía vì hai thùng hàng hai bên lệch nhau. Và lưng anh shipper cũng nghiêng nghiêng xiêu vẹo trong cái nắng găn gắt đầu giờ chiều. Anh này á, nói thì ngọng, nghe ba lần mới hiểu. Mặt thì rỗ, đen. Lúc nào cũng xộc xệch, cũng dơ. Dáng vẻ lại rụt rè, tự ti, khắc khổ. Ấy vậy mà, so với các anh giai bóng loáng nơi công sở, mình có thiện cảm với mấy anh như này hơn nhiều. Gọi là “có tình cảm”, là khô...

Chuyện ở SSIS

Hình ảnh
1. Bạn sẽ làm gì khi:  - 100% học sinh lớp Vietnamese Literature của bạn nói rằng chúng không thích Việt Nam. - Chúng nghĩ rằng lý do chúng phải ngồi đây và hy sinh giờ thể thao, hy sinh việc đi về nhà là “the government”. Cái “government” đó trở thành một từ khoá giễu nhại kinh điển nhất trong các lớp Việt Nam học chiều thứ Tư. - Học sinh nói và đọc tiếng Việt chưa sõi, có thói quen chèn tiếng Anh. - Học sinh không thể sống thiếu thiết bị điện tử trong một phút. 2. Nản? Sốc? Ghét? So bì với giáo viên các môn dạy bằng tiếng Anh và tủi thân? Tìm cách than phiền đổ lỗi? Vậy thì sợi dây duy nhất gắn bạn với công việc này khó có thể là gì khác ngoài ... tiền và ngày nào tới lớp bạn cũng muốn bỏ việc mất thôi?  3. Với một giáo viên đã chuẩn bị trước tâm lý cho những điều này và chờ đợi chúng như những thử thách trong sự nghiệp, mình thấy ... bình thường. Như mình đoán, mình đã tìm ra tại đây, lớp học bé nhỏ này nhiều câu chuyện thú vị để mài giũa góc nhìn của chính mình. V...