Bài đăng

Sự tử tế phi nhân

Cảm xúc tự nhiên là cái quan trọng. Dù gì, cũng phải để tâm tới nó trước. Nhìn vào tính người của nhau, tình người của nhau, những tâm tư, biến đổi, cả những yếu ớt, sợ hãi, tổn thương, để bầu bạn với nhau, xoa dịu nhau theo một cách người nhất, đó là điều cần làm. Những diễn ngôn về sự tử tế không nhất thiết phải đến trong lúc đó để khiến cho cảm xúc tự nhiên tự ghê tởm chính mình. Những quy ước có vẻ hài hòa, chừng mực, hướng thiện kỳ thực sẽ trở nên rất nhẫn tâm vì bỏ qua tất cả những cái gì người nhất. Chúng không nhất thiết phải đến để nhấn con người ta chìm sâu hơn trong sự cô độc, cảm giác xa lạ với toàn thể xung quanh. Khi một người đang ở dưới đáy cùng của một trạng thái nào đó, đừng đến như một tượng đài, một vị thánh ban ơn hoặc dạy dỗ bằng sự tử tế. Đừng nói về sự tử tế nữa. Người ta sẽ hoang mang, vì nhìn quanh, người ta thấy thiếu vắng một điều cần hơn bao giờ hết: sự thấu hiểu. Người tử tế không cần hiểu gì, họ đã hiểu hết mọi điều, vì họ tử tế, vì họ chỉ cần tâm n...

Lời chào

Trong dòng suy nghĩ của mình, tôi biết, tôi đã gặp lại bạn, chị, anh. Tôi đã gặp mọi người ở trong tôi. Tôi vui mừng khi gặp lại mọi người, dù mọi người chẳng biết gì về cuộc gặp gỡ đó. Tôi vui mừng vì tôi chẳng còn từ chối rằng tôi cũng có khi giống mọi người nữa. Có những khoảnh khắc nào đó, tôi cảm thấy tôi chạm vào được bạn, chị, anh. Có thể chúng ta đã gặp nhau bằng những suy nghĩ giống nhau. Có thể có một con đường nào đó, khi tôi trôi tới điểm này, thì tôi vừa kịp hiểu ra bạn, chị, anh của một năm, hai năm trước, chắc họ cũng từng ở đây. Dù muộn màng tôi vẫn muốn gửi lời chào.

Ghét đến hết đời

Tình cờ nghe được có cô kia (ghét mình lắm), tuyên bố cô ghét ai là sẽ ghét đến hết đời, suy ra cô sẽ ghét mình đến hết đời. Dạo này nghe mấy chuyện như vậy thấy bình thường, chỉ như một đề bài để mà suy nghĩ - không hơn. Thế thì, mình nghĩ gì? Cuộc đời thay đổi liên tục, một người có thể kiên định không đổi để "ghét ai đó đến hết đời" cũng có thể gọi là có sức mạnh tinh thần khá là quật cường. Nghĩ thêm một chút thì thấy, nguyên do chắc là họ sợ sự thay đổi. Ừ, kỳ lạ lắm, nhiều người sợ sự thay đổi lắm. Chính cô đó hồi năm 2 đã khó chịu với mình khi thấy mình cười nhiều chứ không ủ dột như năm 1. Có nhiều người dị ứng với sự thay đổi, nghĩ thay đổi là xấu: không dứt khoát, không chân thật,... nên họ thà "ghét thủy chung" còn hơn trước ghét sau yêu. Buồn cười nhỉ? Họ định nghĩa thay đổi như thế nào nhỉ? Kiên quyết "ghét ai đó đến hết đời", có vẻ là một nỗ lực xây dựng tính cách cá nhân nhất quán, nhưng thực chất là tự cầm tù mình. Cô quyết định ...

về thời gian

1. mọi thứ đều có thể làm được, nếu ta muốn. chưa làm được, sẽ làm được. vấn đề là thời gian hồi sinh viên, đọc truyện, cái mình ngạc nhiên nhất là vì sao các nhân vật họ có đủ thời gian để nung nấu những suy nghĩ của họ. thậm chí có những cuốn truyện mình thấy nhân vật chỉ buồn thôi, chả làm gì. vẫn có thời gian để ăn, để ngủ, để nằm xuống nghỉ ngơi cho nỗi đau của họ còn mình, ngay từ thời sinh viên, mình luôn có cảm giác thời gian là một kẻ đanh ác đến thít chặt cổ mình. nó rượt đuổi mình từ đằng sau, không cho mình nghỉ, không cho mình kịp làm một cái gì tử tế, nên hồn 2. khi đã rảnh rỗi hơn, và có một khoảng cách đủ xa để nhìn lại mọi thứ, mình nhận ra thật nhiều điều mình cảm thấy nhiều khi vấn đề giữa chúng ta chỉ là thiếu thời gian thiếu thời gian để thực hiện những điều ta muốn thực hiện. ta bị cuốn vào những thứ vô nghĩa ...

Với Sói Sa Mạc

Hình ảnh
Ngọc ơi, đã bao giờ Ngọc nghe nói về thế giới song song chưa? Tức là nếu mình ở giây phút này có một lựa chọn khác, thì mình lập tức bước vào một thế giới khác. Mình của lựa chọn này và lựa chọn kia cùng sống với lựa chọn của mình, chỉ là ở hai thế giới khác nhau. Hoặc có thể có ba, bốn, năm thế giới như vậy lận. Ví như mình có thể đang vẽ, đang hát, đang may đồ, bán sách, hoặc dạy học, ở những thế giới song song với nhau. Ngọc ơi, có bao giờ Ngọc thấy bên trong mình còn nhiều con người nữa mà mình chưa được sống, mà có khi chẳng kịp sống. Ngày xưa, Ngọc nghĩ mình là một con người khác, mà giờ Ngọc lại sống như con người này. Có bao giờ mình thấy mình giống như một hòn sỏi bị đời lăn đi không Ngọc? Sao đêm nay mình buồn quá. Mình buồn y như một đêm của bốn năm trước. Hồi đó vì buồn quá, mình đã có ý định "trốn" vào Sài Gòn để sống cuộc đời mình muốn. Để người thân đồng ý, mình buộc phải tìm một công việc. Thế mà có lúc mình lại nhầm tưởng cái mình muốn là công việc c...

24.02.2017

Hình ảnh
1. Tối qua tôi nghĩ về một câu chuyện và đã tìm xong giải pháp. Tôi viết sẵn trong đầu một "bài viết" khá dài. Đến sáng nay, khi nghiền ngẫm đủ lâu, lạ thay tôi thấy tôi có thể chỉ nói vài ba câu thôi là đủ rồi. Nếu cần thì mới triển khai tiếp các ý nhỏ hơn. 2. Hối tiếc lớn nhất của tôi về tuổi trẻ là đã quá coi thường những trải nghiệm bên ngoài và quá coi trọng sách vở. Nói vậy không phải là sách vở không quan trọng, mà là, theo tôi sách vở không có nghĩa lý gì với một tâm hồn "mũ ni che tai" với đời sống. Không có khía cạnh nào của đời sống là tầm thường so với "ngôi đền thiêng" văn chương sách vở. Khi tôi tự khép mình, từ chối đời sống mà tôi cho là nhạt nhẽo, tôi cảm thấy quanh quẩn, chật chội, thiếu dữ liệu trầm trọng cho suy nghĩ của mình, có đọc sách cũng không có gì để đối chứng. 3. Im lặng là sai lầm thứ 2 trong tuổi trẻ của tôi. Khi im lặng, tôi cảm giác suy nghĩ của tôi không thực là suy nghĩ, tức là tôi không cảm thấy có một suy nghĩ ...

Tuổi trẻ

Người trẻ đôi khi hay dùng dằng, hay thay đổi. Họ không biết họ muốn gì. Nhiều lúc chỉ làm, không biết kết quả ra sao và ngày mai đi về đâu. Khi bị chất vấn, họ hay quanh co, lời lẽ lộn xộn. Dường như họ còn không hiểu mình muốn gì, không tin mình cho lắm, và chẳng thể đọc được suy nghĩ của chính mình thành thạo. Người ta hay phê phán điều đó. Riêng tôi thấy nó thật đẹp. Đẹp biết bao là khoảnh khắc mơ hồ buổi đầu ấy. Khi ta bước ra đời và choáng ngợp trước sự thật kỳ vĩ, to lớn mà ta chưa thể hiểu, choáng ngợp trước một tá lựa chọn chẳng biết sẽ dẫn ta về đâu. Ta như người ở lâu trong hang động nhưng vẫn luôn hồ nghi rằng có một cái gì đó lớn lao hơn ở ngoài kia. Ta sẽ vấp ngã, sẽ tổn thương khi giá trị mong manh của mình phải đối kháng với biết bao con người ở thế giới mới. Họ kiên định, nhất quán, hay khẳng định. Họ sành sỏi, họ lọc lõi và khôn ngoan. Họ biết nhắm vào những điểm nào thì ta chắc chắn không chống đỡ nổi. Nhưng họ chẳng thể có được vẻ đẹp của ta - người đang hoang m...