Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn bố

hậu giãn cách (1): đi bên cạnh bố, và nghĩ về gia đình

Hình ảnh
1. Mấy hôm nay, hôm nào cũng dành thời gian đi chơi với bố. Thời gian giãn cách xã hội đã hết, mà mình chưa phải đi làm. Thành phố vắng vì nhà nhà trốn đi nghỉ lễ, trời vào hè có tiếng ve râm ran và gió mát. Nắng vừa phải, và bầu trời thì xanh biếc sau quãng thời gian dài người thành phố ở trong nhà. Đi chơi với bố, mình học được cách lắng nghe và "chiều" người lớn tuổi. Dù bố hay mẹ mình đều là người thuộc dạng dễ chiều nhất trên đời, thì đừng quên rằng con người ai cũng có những điều họ thích và không thích. Nhất là người lớn tuổi, những người không còn ở trong cái hăm hở của tuổi trẻ để đón nhận hết mọi điều đến với mình, nhân sinh quan không dễ điều chỉnh, và những câu chuyện dài trong lòng đã khiến họ có những quan điểm chắc chắn, đinh ninh. Đơn giản như chuyện đi chơi. Không thể cứ theo suy nghĩ của mình mà đưa bố đi siêu thị xem đồ hiệu, vào rạp ngồi hai tiếng lạnh cóng, bỏ "những" tám chục nghìn để xem một bộ phim mà tivi ở nhà "có cả đống...

Quê mình sắp bão

Hình ảnh
Con nghe nói có cơn bão lớn sắp đi qua. Giờ này khuya lắm rồi, bố mẹ đều đã đi ngủ. Con thì chẳng ngủ được, con ngồi con khóc. Những năm tháng đầu đời, con quá bé để có thể ghi lại thật sâu ấn tượng về những cơn bão hay trận lũ. Vì thế tuổi thơ trong kí ức con thật bình yên. Có chăng, bão lũ chỉ về qua lời an ủi của mẹ, sự chuẩn bị và bao bọc chu đáo của gia đình mà thôi. Năm 2002 con 10 tuổi, bắt đầu rời nhà ra thành phố học.