Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kí ức

Bất chợt Trung Thu

Hình ảnh
Người bán đèn dạo qua cửa nhà mang theo âm thanh của những chiếc đèn đồ chơi và ánh sáng màu đỏ, le lói một cách đáng yêu trong đêm bầu trời sẽ cao dần lên, qua đêm nay, đêm mai, đêm mai nữa, cho đến trung thu trăng vằng vặc ánh đèn đó, thứ âm nhạc đó thu hút tâm hồn tôi tôi nhanh chóng giữ chân người bán đèn ở lại rồi thoăn thoắt, tôi leo xuống từ giường tầng, háo hức sà vào những món hàng bày trước cửa bỗng tôi quên đi mình đang ở trong những ngày của tuổi hai mươi... * tôi không còn nhớ rõ ràng được nhiều kỉ niệm, nhưng tôi thấy có một cái gì đó thức dậy có khi tôi học theo một nhà thơ nọ than thở, ôi tôi đã được trẻ đâu mà già nua mau đến nhưng thì ra không phải thế, tôi cũng có thơ ấu như bao người, một thơ ấu nguyên sơ, hồn nhiên bằng chứng là chúng đang trở về đây này hay chỉ là do tôi tưởng tượng, tất cả sự hồn nhiên ấy... không rõ phải ...

Những thứ đồ cũ

Hình ảnh
Lục lại rương thấy mình có nhiều đồ lưu niệm cực nha. Nhớ các bạn. Mình có cái túi đựng xu Vinh mua. Sinh nhật năm nào cũng đến với mình. Khi thì hộp sao, khi thì túi xu, móc khóa Đô rê mon, khi thuyền buồm. Đều đẹp tuyệt. Thảo béo đi Hội An thì mua đèn lồng, đi Trung Quốc mua con công. Mình còn nhớ quà của Thùy là con cú. Hàm ý gì đây? Cái hộp bút mua ở nhà thờ Nguyễn Du. Tảng đá có chữ thư pháp Thoa tặng. Trên đó ghi câu mình thích, trên vạn dặm hãy chọn một dặm đường. Cũng có một món quà thư pháp khác, là tờ tranh của Dung trưởng. Với Dung, luôn luôn là một sự đồng cảm đặc biệt. Mình ngồi sát cậu ấy suốt 3 năm và hầu như tâm sự mọi chuyện. Câu Dung tặng mình cũng rất thích. Còn lại ở đây cả quả cầu bằng giấy Võ làm, Con rùa Quốc tử giám của Võ. Chỉ mong bây giờ vẫn thế, đi đâu các bạn cứ nhớ đến mình là vui. Chiếc vòng mã não màu hồng la...