1. Năm lớp 12, mùa hè, mình về quê ôn thi Đại học. Những ngày đó in đậm trong tâm trí như thế nào, sau này mình có ghi lại trong một bài viết tên là Lan man nhớ nắng . Bài này được Thư quán bản thảo xin lại, và đó là lần đầu tiên mình được đăng báo - một tờ báo hải ngoại ít người biết. Trong bài viết, mình gọi sao trên trời là nắng của ban đêm. Những ngôi sao giống hệt như những giọt nắng còn vương lại từ ban ngày. Phải là con người nhà quê, ở thành phố cả chục năm vẫn không quen được bầu trời thành phố, mới yêu những ngôi sao như vậy. Hồi đó, trong một đêm bất chợt, mình nhắn tin cho chị Bích Hà. "Chị ơi, em thích nhìn sao lắm. Ở quê, em có thể nhìn rõ cả chòm sao Bắc Đẩu.". Chị nhắn lại cho mình: "Đúng rồi em ạ. Chị cũng thích chòm sao mang hình dấu hỏi đó". Ý nghĩ rằng cả hai chị em đang ở hai nơi khác nhau mà cùng nhìn lên trời, ngắm chung một thứ đẹp đẽ, làm mình cảm thấy thú vị hết sức. Nhưng, tại sao lại là hình dấu hỏi? Sao không là cái mu...
1. Có một "nhà văn" nọ bị ghét rất nhiều trên FB. Chị ta nổi tiếng sớm. Văn vẻ, chữ nghĩa tuôn trào như máy nước, không thua một ai về ngôn ngữ. Cái tôi cao. Hình tượng cá nhân được xây hoàn hảo ở mọi khía cạnh, mọi giai đoạn cuộc đời. Viết văn, ban đầu chắc cũng là từ nhu cầu chia sẻ cộng với khả năng ngôn ngữ cho phép. Nhưng từ chuyện tâm hồn đơn thuần đó, sự nổi tiếng và đám đông tiếp sức cho chị, những dòng viết của chị cũng có lúc đượm mùi vật chất lừa lọc, hay sa đà nhân danh đủ thứ chủ nghĩa và nhất là hai chữ "tự do" để không biết giới hạn là gì nữa cả khiến người ta cười chê hai chữ "nhà văn" tự xưng. Rồi như tất yếu, kéo theo sau sự nổi tiếng lẫn tai tiếng của chị là vô vàn ghét bỏ với các từ ngữ cũng kinh khủng không kém. Người ghét chị tấn công không chừa một cái gì, từ ngoại hình tới chồng con, lòng ghét mạnh mẽ tới mức đánh sập được cả công việc làm ăn và gia đình của chị. Vì họ nghĩ rằng họ đang bảo vệ cho chính nghĩa và giúp xã hội loại trừ...
1. Nghỉ hè nên có cả một ngày dài chỉ ở nhà chơi với Hee. Hôm qua nhân dịp mới nhận lương, mình đã mua cho Hee mấy món đồ mới trong đó tâm đắc nhất là chiếc đệm nằm lông mềm. Không biết vì sao Hee, cũng như nhiều em mèo khác, thích được mút những chiếc gối hoặc chăn có sợi lông mềm. Nó cứ chúi đầu vào mớ sợi tơ óng đó, dưới chân đạp lấy đà để trên mõm lao tới mà mút thật nhiệt tình và say sưa. Xong xuôi, nó khoanh tròn người ngủ trong chiếc “tổ” mới, hay mình còn gọi đùa là “ngai vàng” bởi trông khá là sang chảnh. Thân nó cọ vào thành của cái “tổ”, nơi cũng được phủ đầy lông mềm. Và nó ngủ êm đềm. Hee có thể ngủ mười mấy tiếng một ngày như vậy, chỉ trừ lúc dậy ăn uống vệ sinh và co duỗi người. 2. Hè tới, lại nhiều thời gian, nhiều sự trống rỗng. Lại nhìn ngang ngó dọc, nghĩ ngợi mông lung. Lại cái này một tí, cái kia một tẹo. Và tương lai, và hiện tại, và quá khứ. Và người này, người kia, những khuôn mặt cứ trôi qua. Không khỏi có những lúc lòng xao động như cơn gió rào rào trước cử...
Nhận xét
Đăng nhận xét