Bài đăng

Căm ghét hay chỉ là ghen tỵ?

Hình ảnh
Đêm nay, trong lúc đạp máy may để sửa đồ cho cô, mình nghĩ nhiều về phim này - Atonement (Chuộc tội). Thì cũng như bao người, mình thích không khí thanh bình mát mẻ của nước Anh, tác giả dường như vì nó mà cố kéo thật dài phần đầu phim. Mình thích 2 anh chị diễn viên siêu đẹp và đẹp đôi. Mình thích những trải nghiệm nhân văn của người lính nơi trận mạc. Thích mối tình nồng nhiệt mà éo le.  Nhưng mình nghĩ nhiều nhất đến lỗi lầm của Briony. Lỗi lầm của nhân vật đó ám ảnh cô tới cuối đời, nhưng dường như cũng ám ảnh chính mình, ám ảnh mọi người, như thể trong mỗi chúng ta đều có một Briony cư ngụ. Có không? Một chi tiết rất nhỏ dễ quên mất, là Briony thích Robbie. Những cô nhóc vẫn hay vậy, thích ngưỡng vọng về một mẫu chàng trai lý tưởng hơn mình nhiều tuổi, thầm mơ mộng về một câu chuyện tình yêu nhưng rồi chỉ dẫn tới hành động dại dột. Không phải ngẫu nhiên mà Briony tố cáo Robbie. Cô bé căm ghét anh ta? Cô bé muốn bảo vệ chị mình? Không phải.  Cô bị nhầm...

20 tháng 11 nói chuyện về niềm tin

1. Từ hồi nghỉ việc, mình khóc 3 lần. Mình có sự thoải mái và nhiều niềm vui khác nhau để dành thời gian, nhưng có 3 lần mình đã phải khóc. 2. Lần thứ nhất là khi bước vào phòng cô hiệu trưởng và tới lúc bước ra mình vẫn còn khóc. Tới nỗi nửa tiết học ngay sau đó, tụi 9A2 không được học gì cả, chỉ "được" nhìn mình khóc. Đó là ngày mình quyết định nộp đơn để chấm dứt nỗi buồn của mình. Mình khóc vì mình mệt mỏi quá rồi. 3. Lần thứ hai là m...

Phim Đông Dương (1992)

Phim Đông Dương thì dĩ nhiên là hay rồi. Xem phim, nhiều người thích cảnh quay đẹp, câu chuyện tình yêu lãng mạn, éo le, sóng gió, tính cách nhân vật,... Riêng mình thấy rất hứng thú với vấn đề cái nhìn của người nước ngoài về con người Đông Dương. Mình khoái ơi là khoái tính cách của Camille. Lúc đang xem, anh Khuê quay sang nói, con bé này giống em ghê. Đúng rồi, Camille hội tụ rất nhiều đặc điểm tính cách trong xu hướng lẫn mong ước của chính bản thân mình. Làm theo trái tim, tin vào bản thân và tin vào một cái gì rất cao cả như là "chính nghĩa", mặc kệ nghe nó có vẻ phi thực tế và hơi đao to búa lớn. Vừa dịu dàng vừa có máu nổi loạn. Dám từ bỏ. Phần lớn những lúc hành động liều lĩnh đều không biết trước là ngày mai sẽ ra sao nhưng cứ làm. Vì không làm thế thì không còn là mình nữa. Élinane là một người mẹ Pháp có trái tim nhân hậu và rộng mở. Bà yêu Camille hơn mọi thứ trên đời. Nói về Camille, bà nhận ra trong con bé dòng máu Đông Dương vẫn chảy rất mạnh mẽ, bất chấ...

Caption cho album chưa đăng

Mình mua một cái máy ảnh chụp phim, để dành mãi tới lần này về Bình Định mới "khai máy". Vẫn còn nằm ở Bình Định, chưa vào Sài Gòn, chưa chụp hết một cuộn phim và dĩ nhiên chưa tráng phim, nhưng mình cũng đã hình dung ra dáng hình của cái album đó rồi. Sẽ ngây ngô, xô lệch vì tay máy mới vụng về. Sẽ hơi âm u vì những ngày này mưa liên tục và đêm nào ễnh ương cũng kêu ran lên từ một chân trời nào đó. Nhưng cũng sẽ dễ thương lắm vì cứ hửng nắng lên m...

Tháng năm

Nhật ký. 14 tháng 5 năm 2016. Mà bây giờ đỡ buồn rồi mới share. --------- Chị có cái mũi thấp giống em. Hai mắt tròn sâu, đầy suy nghĩ. Cái miệng luôn tươi cười hết cỡ. Ngày hôm nay, chị mặc áo dài thật đẹp. Chị trang điểm dịu dàng. Nhưng không biết có phải do màu phấn mắt hay không mà lúc nào em cũng thấy mắt chị đỏ hoe, nhìn em thật sâu. Ngày hôm nay thật ra thì em chỉ muốn nói về trẻ con thôi. Nhưng chị tìm đến ...

Chỉ là cứ sống thế thôi

Tự do không hẳn là thoát ra khỏi cái gì đó hữu hình, mà là tự mình giải thoát cho tâm trí của mình. Lần lượt cởi bỏ những gồng gánh, gượng gạo, ép uổng bản thân. Suy nghĩ với trí sáng suốt về những gì diễn ra xung quanh mà bớt hằn học đi. Dĩ nhiên cũng cần đến một cuộc đào thoát khỏi cái gì đó hữu hình, để mang lại cho mình kho báu vô giá: thời gian. Khi có rất ít thời gian riêng tư, mình có xu hướng ôm đồm để được bận rộn mãi. Còn khi đã có trong tay ngày rộng tháng dài, thì mình từ chối nhiều hơn bao giờ hết. Mình từ chối những cơ hội, tiền bạc, các mối quan hệ nhạt nhẽo để bảo toàn thời gian riêng tư cho mình. Trong những giấc mơ trước đây, điều làm mình toát mồ hôi nhất chính là chúng ta bị bóp nghẹt thời gian của bản thân tới mức không thể nào, không thể nào làm cái gì cho ra hồn cả. Đúng là mình đã lắc đầu bất lực khi lặp đi lặp lại mấy tiếng "không thể nào" đó. Cảm giác bản thân bị gò ép thật sự rất kinh khủng. Một người cực kỳ trân quý thế giới riêng của tâm hồn mình...

Một cải tiến đơn giản thay đổi chiều sâu việc học

Hình ảnh
Link bài viết của mình trên Trạm Đọc: http://tramdoc.vn/tin-tuc/ai-cung-co-the-thanh-chuyen-gia-mo-t-ca-i-tie-n-don-gia-n-thay-do-i-chie-u-sau-vie-c-ho-c-n07wW.html Thế hệ đi trước luôn kêu ca về thế hệ trẻ, rằng chúng không biết gì cả ngoại trừ lời của những bài hát nhạc Pop, và rằng trình độ của những năm gần đây thực sự đi xuống. Đó không phải chỉ là lời than phiền của những người khó tính, đó là một thực tế. Thời đại kĩ thuật số làm cho mọi kiến thức dễ dàng phai nhạt đi, những cuốn sách giáo khoa càng trông giống bách khoa toàn thư bao nhiêu thì lại càng ít có ảnh hưởng đến tâm trí của học sinh khi rời trường bấy nhiêu. Cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho giáo viên, trong đó có những người rất chuyên nghiệp và dũng cảm, dù làm việc trong những điều kiện khó khăn nhưng vẫn luôn cố gắng chăm chỉ để bảo đảm dạy cho học sinh lượng kiến thức cơ bản mà một công ...