Bài đăng

Ngẩng đầu lên đi em

- Em đã làm như vậy. Khi một mình dường như em nghĩ ngợi sáng suốt hơn. Em đứng xa, có thể nhìn thấy đám đông trông thế nào. Nhưng em không đánh giá họ. Ngược lại, nếu đám đông đánh giá một người, em thấy đám đông không còn đáng trọng. Trước giờ, có lúc em cũng cố xôn xao, xôm tụ. Em đã rất vui. Nhưng không phải những lúc đó em không có chút nào sợ hãi, yếu đuối. Em sợ bị bỏ lại, sợ bị nói xấu. Có lúc mình cố gắng vui để đẹp ý ng...

Viết cho anh

Hình ảnh
Hồi xưa em rất hay viết cho một anh-nào-đó trên blog này. Những lúc đi đâu đó về, bị đánh gục bởi nỗi uể oải mà không có ai để kể. Vậy mà từ lúc quen anh, em lại chẳng viết cho anh như em từng nghĩ mình sẽ làm. Vì anh chân thực quá. Vì mình nói chuyện với nhau nhiều quá rồi. Và thời gian trống thì để dành cho những cuộc gặp dài rồi nên em không còn có lúc nào yên lặng để nghĩ và viết cho anh nữa. Mấy bữa gần đây em tự dưng nghĩ rằng em sẽ viết cho anh một cái gì đó ở đây. Rồi em cũng nghĩ hay là mình viết nhật ký trở lại. Để chui vào cái bao chật hẹp, an toàn, buồn bã của chữ nghĩa như xưa. Tối qua anh gọi lúc em đang trong giấc ngủ ngắn. 8h tối. Những giấc ngủ với em luôn là một thế giới lạ kì, kì quặc, sâu hun hút. Em dường như chưa bao giờ có thể ép mình vào cái khuôn giờ giấc của những con người trong thế giới này, chưa bao giờ có những giấc ngủ khỏe mạnh như trong sách vẫn thường khuyên, dù em thuộc nằm lòng mớ quy tắc đó và vẫn thường cố gắng áp dụng. Nhưng, có khi cơn buồn ...

đủ

Đau khổ, bức bí, chật chội trong lòng nhiều lúc là do mình muốn nhiều quá đấy chứ. Mình tự thu xếp được mọi thứ, mọi thứ ổn hơn nhiều lắm rồi. Bản thân mình đỡ khổ hơn nhiều lắm rồi.  Những lúc ổn ổn mình hay thấy tự hàm ơn và biết hài lòng. Không đứng núi này trông núi nọ hoặc phân vân giữa nhiều lựa chọn. Sự ổn định sẽ mang tới một chút xíu tẻ nhạt, rồi biết đâu có khi còn làm mình thèm thuồng thứ nọ thứ kia, tiếc quá khứ. Nhưng nhìn chung là nên ổn định, nên có nhiều thứ phải dứt khoát. Ví dụ: 1. Mình sẽ sống ở Sài Gòn. Mẹ nói, mình về nhà thì mẹ sẽ không để mình thiếu một thứ gì hết, kể cả những thứ mình phải cố bươn chải cả đời ở Sài Gòn mới kiếm được. Nhưng vì những lý do mình đã nghĩ và cảm nhận từ 3 năm nay nên mình sẽ ở đây. 2. Mình sẽ dạy Văn. Dạy Văn thì khó, thì bạc bẽo. Nhưng trong những lúc dự giờ các giáo viên môn khác, mình hay tự thấy hàm ơn vì mình không phải dạy cái môn đó, mình được dạy Văn, tha hồ chia sẻ nhiều thứ phong phú, hay ho với học sinh của...

Mùng 3

Hình ảnh
1. Làm gì cũng phải kiên trì. Đi cho tới cùng. 2. Phải bồi bổ đầu óc thường xuyên bằng đọc, nghe, xem, nghĩ thì những niềm tin mới dần hình thành và mình mới làm việc tốt hơn được. Ít nhất là mỗi tối phải đọc gì đó dù là một chút xíu. 3. Đừng kỳ vọng đọc vào là thấy tác dụng ngay. Phải từ từ như xài mỹ phẩm vậy đó. 4. Học cần phải tĩnh. Tĩnh thì mới sâu.

Tự nói với mình khi buồn

"Mình không hề hằn học, định kiến. Những điều đó không được phép nảy sinh trong đầu mình. Vì không có gì ở thực tại là chắc chắn cả." "Mình ngồi đây, nhìn vào gương, hoặc nghe nhịp thở, của chính mình. Mình quay trở về với mình để yêu thương mình vô cùng, yêu thương dịu dàng, từ tốn." "Mình không cho những nhận xét mới nảy sinh. Mình chỉ nói rằng mình đang buồn, và một chút bất an. Nhưng điều này không kéo dài mãi nên mình không nên quá lo lắng." "Họ đang làm sai. Mình đâu phải gỗ đá để không thấy điều đó. Nhưng mình phải kiên nhẫn, từ tốn chờ họ bước qua mê lầm của chính họ."

Yên tĩnh

Có lúc nào có một sự yên tĩnh tuyệt đối hiện diện quanh đây không nhỉ? Lúc mình tưởng mình yên tĩnh nhất rồi, nếu để ý kỹ, thì mình vẫn nghe thấy tiếng gì đó ồn. Như tiếng quạt suốt đêm, tiếng máy lạnh suốt ngày. Hoặc xa xa có tiếng ô tô không ngớt, nhà mình nằm cạnh con đường đông. Ở thời nào và ở đâu thì có sự yên tĩnh gần với tuyệt đối nhất, nhỉ?

Ngày này hai năm trước

Hình ảnh
3/1/2014 "mình nhìn thấy vẻ đẹp của buổi sáng mùa đông, khi lâu lắm rồi mới dậy sớm một hôm. người ta đang làm việc, trời ơi, hầu như tất cả đều làm việc từ rất sớm trong cái mùa rét mướt mà mình chỉ muốn lười biếng. hôm nay mình kiếm được 25 nghìn bằng việc dậy sớm giao sách. vì thế mình dè sẻn khi tiêu tiền hơn, dù trong ví vẫn còn tiền bố cho. kiếm tiền cực nhọc mà tiêu pha lại thật dễ. mình nghĩ rằng mình đã học được điều gì đó thật mới trong buổi sáng hôm nay. mình còn nhìn thấy sự độ lượng trong mắt thầy cười khi thầy nói chuyện với mình. một vài người đã khiến mình thấy mình có giá trị, được nâng đỡ, cảm giác mà mình thiếu vắng trong mấy năm qua ở khoa. mình nghĩ đến những người đã luôn bằng mọi cách khiến mình cảm thấy mình thấp kém, vô giá trị. mình cảm thấy họ ác độc biết bao. những người cùng thấy mình còn đang khiếm khuyết nên cùng nhau đứng dậy chứ không nên vùi dập nhau để nâng cao bản thân mỗi người? mình cũng nghĩ đã đến lúc phải tha thứ cho họ để đó...