Đau khổ, bức bí, chật chội trong lòng nhiều lúc là do mình muốn nhiều quá đấy chứ. Mình tự thu xếp được mọi thứ, mọi thứ ổn hơn nhiều lắm rồi. Bản thân mình đỡ khổ hơn nhiều lắm rồi. Những lúc ổn ổn mình hay thấy tự hàm ơn và biết hài lòng. Không đứng núi này trông núi nọ hoặc phân vân giữa nhiều lựa chọn. Sự ổn định sẽ mang tới một chút xíu tẻ nhạt, rồi biết đâu có khi còn làm mình thèm thuồng thứ nọ thứ kia, tiếc quá khứ. Nhưng nhìn chung là nên ổn định, nên có nhiều thứ phải dứt khoát. Ví dụ: 1. Mình sẽ sống ở Sài Gòn. Mẹ nói, mình về nhà thì mẹ sẽ không để mình thiếu một thứ gì hết, kể cả những thứ mình phải cố bươn chải cả đời ở Sài Gòn mới kiếm được. Nhưng vì những lý do mình đã nghĩ và cảm nhận từ 3 năm nay nên mình sẽ ở đây. 2. Mình sẽ dạy Văn. Dạy Văn thì khó, thì bạc bẽo. Nhưng trong những lúc dự giờ các giáo viên môn khác, mình hay tự thấy hàm ơn vì mình không phải dạy cái môn đó, mình được dạy Văn, tha hồ chia sẻ nhiều thứ phong phú, hay ho với học sinh của...