Mình mệt theo cái kiểu nóng bừng người, không biết bị sao. Nên mình nấu một nồi cháo tôm ăn một mình. Tối hôm qua cũng nhiều việc, mà tự dưng mình lại buồn. Tại đang tìm clip thổi sáo thì nhớ đến Tịnh. Từ 2011 tới nay, mình hầu như không còn liên lạc, hay nghĩ đến Tịnh. Vậy mà, người đó đã từng là niềm vui và biết bao nước mắt của mình suốt một năm trời. Niềm vui là buổi tối đầu gặp Tịnh, thấy bạn thấp thoáng trong ánh đèn vàng căn phòng trọ, đứng vững, mắt sáng như sao, cười hiền hậu. Là một buổi trưa bạn xuất hiện trước ngõ nhà mình, vì mình nói mình đang có 10 nỗi buồn không giải quyết được. Là những sáng hồi hộp chuyển bức thư tay. Là buổi tối ở trường Phan bị muỗi cắn sưng chân. Là cơn bão số 5, là bản Canon in D mà Tịnh thổi mình nghe trong tiếng bão. "Su In à. Đây là bức thư thứ 3 T. viết cho Su In, trong khi 2 bức kia chưa gửi mà cũng không định gửi. T. đang ngồi trước hai ngọn nến. Một cao, một thấp. Dường như, ngọn nến chỉ sống hết mình khi nó cháy". ...