Bài đăng

Cơm nhà

Hình ảnh
Người ta nói tiết kiệm gì cũng không bằng tiết kiệm thời gian. Nhưng thời gian chưa phải là quý nhất. * Cơm nhà, nghĩa là phải bỏ phí chút thời gian để dạo qua những gian hàng thực phẩm sau mỗi ngày làm việc. Miếng thịt bò óng ánh, những con nghêu nặng trĩu, tán rau xanh mượt mà. Là cân đo đong đếm, mua thêm thứ này, bỏ bớt thứ kia. Rồi hài lòng hết sức khi thấy với một số tiền vừa đủ, vẫn bày biện được bữa ăn ngon. Cơm nhà, là về tới nơi không phải lăn xả vào laptop như ngày  thường, mà rửa, dọn, đun, nấu miệt mài. Trong khi nấu ăn, tranh thủ thứ nào chỗ nào xếp lại đúng chỗ đó. Bao gạo cất ở đâu cho khỏi kiến, hộp cà chua bi chờ chín để cạnh bầy trái tắc còn non. Nải chuối xếp gọn trên nền gạch. Cơm nhà luôn rộng lượng lắm. Không bao giờ phải mút đũa ngậm ngùi hoặc chấp nhận tốn tiền gọi thêm vài món nữa vì "món này ngon không đủ no" như ngoài quán. Chỉ một đĩa rau, một đĩa trứng, một tô canh vừa, có thể ăn tới 3, 4 bát cơm. Mà cơm ở nhà gạo trắng, vo sạch, lúc nà...

The Grand Budapest Hotel - những gạch đầu dòng

Hình ảnh
Không mua được vé về quê sớm cũng là một cái hay, khi mình được rất chậm trong lúc mọi người đều rất vội. Trong những ngày thảnh thơi này, mình đã xem The Grand Budapest Hotel. Mào đầu vậy đủ rồi nhỉ? Sau đây là những gạch đầu dòng: - Màu của phim: vừa rực rỡ (tông đỏ trong thang máy khách sạn, tím của đồng phục nhân viên) lại vừa có hơi hướm vintage (màu bánh và hộp bánh Mendl's, màu hồng của khách sạn, màu vàng mù tạt của không gian bên trong khách sạn, trang phục và kiểu tóc của nàng Agatha). - Bố cục của khung hình: Như mọi người đều thấy, đạo diễn phim này trọng sự cân xứng. Điều này làm cho phim chỉn chu, lịch lãm. Mình từng nghe ở đâu đó rằng khi quay, nên chọn sao cho trọng tâm của cảnh quay nằm ở 1/3 khung hình bên trái hay bên phải gì đó. Cái này nghe đồn là do tỉ lệ vàng quy định. Nhưng với phim này thì quy tắc đó không được tuân thủ. Vậy mà hình ảnh vẫn đẹp, vẫn truyền cảm. Dĩ nhiên, nếu xem quá lâu, bố cục này có thể gây sự căng thẳng. - Diễn xuất: bộ phim ...

[Phần 2] 3 bước soạn bài hiệu quả (Ngọc Hà dịch)

Hình ảnh
Bước 2: Dàn dựng buổi học 1. KHỞI ĐỘNG (HÂM NÓNG) Lý do là: vào lúc bắt đầu tiết học, não bộ học sinh thường chưa tập trung ngay được. Lấy ví dụ về phẫu thuật tim. Nếu một người lập tức đi vào giải thích cách làm (chúng ta có lẽ đều sẽ bắt đầu như vậy cả), thì nào, chậm lại một chút và nói về con dao mổ cái đã. Hãy bắt đầu một cách dễ dàng như thế. Đó là mục đích của khởi động: không phải đo lường kiến thức học sinh, mà là đưa chúng vào đúng đường ray giáo viên mong muốn.   Hoạt động cho phần khởi động có thể chỉ là một trò chơi đơn giản (chẳng hạn hỏi các từ vựng theo chủ điểm để kiểm tra học sinh hiểu bài tới đâu, nhớ được gì). Cũng có thể hỏi một câu bất kỳ, tổ chức chơi trò mingle, hoặc nói chuyện về một tấm hình . Dù là gì chăng nữa, hãy để học sinh nói . Để chúng được nghĩ ngợi về chủ đề bài học (kể cả khi bạn không nói ra chủ đề ấy một cách rõ ràng). 2. TRÌNH CHIẾU THÔNG TIN Vấn đề chỉ là làm sao cung cấp thông tin một cách rõ ràng, thẳng thắn nhất t...

Những đêm...

...như đêm nay, tôi thấy dù gì, Sài Gòn vẫn thật là đẹp. Ngang đường Tôn Đức Thắng, tôi có để ý và trông thấy hai cái nơ vàng. Chỉ hai cái thôi, nhưng tôi thấy chúng thật kỳ diệu. Có những người yêu thành phố này thiệt lòng thiệt dạ, và đang cố gắng làm một điều gì đó. Dù chỉ là gắn những cái nơ mỏng manh lên thân cây sắp bị đốn gãy để bày tỏ một ước mơ. Dù cho mơ mộng dường như không còn mấy ý nghĩa trong lúc này. Lòng tôi bỗng mềm lại. Tôi nhận ra tôi cũng yêu và tha thiết với thành phố. Có điều gì cứ níu tôi lại ở đây. Ánh đèn ban đêm sặc sỡ mà tôi đã trót mê đắm từ thuở bé, hay nhịp sống sôi nổi không gì ngăn cản được, hay những ngóc ngách thật nhỏ mà những kẻ phù phiếm không thể biết tới và ưa thích? Cũng chưa hẳn. Hôm nay tôi đọc lại Vô tri , trong một đoạn bàn về ký ức,  Kundera    có nói về việc con người gắn bó với một mảnh đất lạ chỉ vì tình yêu, nó như thế này: "Và nhất là, ở nước ngoài, Josef đã yêu và tình yêu, đó là sự phấn hứng của thì hiện tại. Sự gắ...

Những người chúng ta đều căm ghét

Là những người nói những câu kiểu như: "Goldmund mà trà dư tửu hậu ư? Thế K. của em là trà thừa đấy". Hem có ý gì. Tự dưng nhớ lại, thấy tức thôi. Nhân tiện kể chuyện hôm trước. - Em ơi, X. lại chê anh nữa. - Ai cho anh gặp hắn ta? Em biết ngay mà. Em đã biết từ đầu. - Cũng hông có gì nhưng mà anh buồn. - Anh buồn rồi anh có nói lại người ta không? - Anh có nhưng mà yếu ớt lắm. Anh không cãi nhưng anh thầm nghĩ là về nhà sẽ méc em. - Anh nghĩ vậy là đúng rồi đó. Em mà ở đó em chửi banh. Đùa thôi chớ mình cũng nhát bỏ bà.

Một đêm

Phụ huynh chửi cho một tăng dài 30 phút. Không muốn làm GVCN ngay từ đầu mà vẫn bị ẩy vào làm, giờ ăn chửi chả biết nói sao. Ở LSTS phụ huynh là ông hoàng bà chúa còn GV là thùng nước lèo. Hậm hực về tới nhà đã thấy người yêu chờ trước cửa. - Anh chở em đi vòng vòng cho em đỡ buồn nghe? - Dạ. Nói rồi đứa nhỏ ngồi ôm bụng đứa lớn đi xa thật xa, ra tận ngoại ô, chỉ đi thôi chứ không dừng ăn uống chơi bời gì cả. - Em có biết tại sao ở đây lại lạnh không? - Dạ không. - Vì nó sạch và trong lành đó em. Dọc đường có rất nhiều thứ. Có nhiều cây bụi hai bên đường, ở giữa là đại lộ thênh thang, thiết kế cầu kì, giao cắt phức tạp, đằng xa là công trình đang làm dở, ban đêm thắp đèn rực sáng như quảng trường. Có cái hầm chui dưới lòng sông, nước chảy ầm ầm trên đầu. Có con tàu lớn, thân gỗ bóng nhoáng, căng đôi buồm vĩ đại, trong khoang rực rỡ ánh sáng như một khách sạn hạng nhất. - Em có biết tại sao đi dưới hầm lại ồn thế không? - Tại vì nước chảy phía trên đó anh. - Anh nghĩ cũng không ...

Những ngày hạnh phúc

1. - Em buồn lắm anh ạ. - Ừ anh biết rồi em. - Anh đến chỗ em được không? - Giờ là 12h trưa. 15 km lận đó em. - Em không biết, anh làm sao thì làm. - ... *Tút, tút, tút, tút* Một tiếng sau đã thấy anh có mặt. - Sao, giờ có chuyện gì kể anh nghe. - Dạ hông. - Anh chở em đi vòng vòng rồi em kể chuyện cho anh nghe nhé? - Dạ. - Rồi mình đi coi phim nữa, chịu hông? - Dạ. 2. - Em ơi đừng buồn nữa. Em coi con chó kìa. Nó ngồi chờ người tới mua nó hả em? - Đúng rồi anh. - Hồi anh chưa gặp em, anh giống con chó ngồi trong lồng chờ em tới đó. Chờ hoài, chờ hoài. Em cũng vậy đúng không? - Anh ví von gì kì cục. - Kì nhưng mà thiệt vậy đó. - Ừ. Em cũng thấy đúng vậy. 3. - Em không muốn quen anh nữa (dỗi). - Tại sao? - Tại em hư, em không xứng với anh. - Chuyện đó để anh lo. - Em giận anh. - Anh kể chuyện vui cho em nguôi giận nè. - Tại sao nhiều lúc em thấy ghét anh mà không thể bỏ anh? - Tại anh đẹp trai đó mà. 4. - Em hết buồn chưa? - Dạ chưa. - Anh mua tai ...