Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn tản mạn

Người sống với người

Hình ảnh
Hay chuyện được - mất, hơn - thua Một cái Tết cũng không mấy êm ấm (và no đủ^^) như dự đoán hồi vài tháng trước. Cũng không muốn viết tổng kết gì hoành tráng nữa vì thấy được nhiều mà cũng mất nhiều. Rồi thì mua vui chắc cũng được vài chục like/view nên cũng nhạt nhẽo thôi. Đêm nằm giữa trời lành lạnh xứ cao nguyên này, ôm iPad đọc hồi ký Nguyễn Hiến Lê, ngẫm cái con đường mà một người đi qua, thành hay bại, tính đúng hay tính sai, so ra cũng chẳng là gì so với trời đất nhân gian, nói hơi khinh suất thì cũng chỉ đáng cho mấy cái gật gù của kẻ hậu thế vô danh trong đêm lạnh. Hơn thua với đời rồi cũng có khi đâm ra bẽ bàng. Có lúc nghĩ rằng mình chẳng bằng một góc của cái mà người ta đang có. Cũng có những người chẳng thể nào với tới được vạch xuất phát nơi mình được sinh ra. Có người hèn từ trong chiếc tã quấn đầu tiên, có người mới lọt lòng đã bọc trong nhung lụa. Cuối cùng, vẫn là ai biết đủ sẽ mỉm cười được. Cứ nhóng nha nhóng nhánh để có được cái này cái kia, cu...

Câu chuyện ngớ ngẩn ngok nghek về đời tui

Hình ảnh
Khi bạn có một lý tưởng quá to tát kiểu cứu thế giới, khả năng cao là bạn sẽ bị cười nhạo hết bận này đến bận khác. Là tui đó, hồi bé tui đã thích tỏ vẻ nghĩa hiệp cứu người giúp đời. Cứ tưởng đi “thanh toán” bà béo bắt nạt trẻ con trong khu tập thể là ngầu lắm hả, người ta rượt cho ... rớt dép. Rồi gì mà đem ca dao tục ngữ ra can mấy người đánh nhau. Ngớ ngẩn hết sức hà! May mắn của tui là có một ông bố và bà mẹ thương chiều con, cho tui thích làm gì làm. Ví dụ như tui muốn mua cái xe mini màu trắng cho giống cô Hoa dạy lớp Mẫu giáo của tui, hay lát gạch hoa màu nâu, và ra thành phố từ 10 tuổi vì tui thấy thành phố nhiều đèn rất lãng mạn, đặc biệt là 6h chiều xách giỏ rác ra bãi rác gần nhà để đổ đúng lúc phố xá lên đèn rất đẹp, gió thổi rất mát. Và đương nhiên, bố mẹ để cho tui làm một kẻ nghĩa hiệp ngok nghek. Sau mỗi phi vụ tui đi giải quyết các vấn đề trong thị trấn để bảo vệ quyền trẻ em cho tụi tui, nếu bố mẹ không ưng, cùng lắm tui cũng chỉ bị mấy roi giang lằn đít...