Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn mèo

Chuyện dài kỳ của Taehee

Hình ảnh
Cuối tháng 2, mình xuống ăn Tết ở Vũng Tàu. Được vài hôm thì anh V. cũng xuống, mang tiếng là xuống đón mình nhưng cũng không vội về vì không khí Vũng Tàu đang thích. Hai đứa còn định đi đâu thêm vài hôm vì cũng chưa tới ngày anh ấy đi làm lại. Nhưng trong lòng mình nôn nao. Mẹ cũng giục hai đứa nếu không định ở lại lâu thì nên về sớm. Vậy là anh xuống hôm nay thì hôm sau, hai đứa đón xe quay lại Sài Gòn. Về tới nhà thì em Hee của mình xuống tận cầu thang kêu gào như khóc. Ồ có gì đâu nhỉ, ba em chỉ mới rời em hôm qua. Bước vào nhà, cửa sổ đã bị mở khoá và dây cột mà bọn mình thường cột thêm cho chắc đã đứt tung - là Hee làm vì em thường muốn trốn ra ngoài khi ở nhà một mình. Trong nhà giặt, chén hạt và chén nước ba để dự phòng cho em đã hết sạch - hẳn em đã rất đói. Cả nhà cùng vào bên trong. Hee dỗi thật lâu. Mẹ phải ôm em, vuốt ve và thủ thỉ không biết bao nhiêu mà kể. Em liên tục kêu gào, nhìn vào mắt mẹ như muốn nói gì. Nhìn xuống bụng em, cái bụng đã thật căng, nặng nề, những đầu...

quên mình từng yêu

Hình ảnh
Hee đã hết gào đực.  Tròn một tuần gào đực, nó như biến thành một con mèo khác. Động vào liền giãy nảy lên. Ngủ một mình, hoặc không ngủ. Ăn trên tay người, mà cũng chỉ ăn xã giao chứ gần như là nhịn. Đêm Hee ngồi thành cửa sổ nhìn về phía mà từ đó, dạo nọ con mèo đực đã xuất hiện. Có khi ngồi hàng giờ không có gì xuất hiện. Có khi lẻn ra ngoài bằng cửa chính, một mình dò dẫm ở cái ban công tối đen mà ngày thường nàng công chúa yểu điệu không bao giờ thích bén mảng. Cô gái đang bứt rứt ấy cứ nhón từng bước trong bóng tối, một thân một mình, mắt nhìn về hàng hàng mái nhà rộng nối tiếp nhau. Biết đâu một bóng đen to lớn, khoẻ khoắn sẽ xuất hiện? Sẽ nhảy phốc lên qua những gồ ghề, những khoảng không như người khinh công, bạo dạn và dũng mãnh, để đến bên nàng. Có thể, trong con mắt nàng mèo vào mùa sinh sản, hình ảnh con đực sẽ đẹp đẽ như vậy, tức là nó sẽ tạm tời mù loà. Hoặc cũng có thể, nó chẳng cảm thấy gì, chẳng nhận định gì, chỉ có những ... hoocmon cứ đẩy nó bước về phía đó. Con...

Một ngày bình thường (mới^^)

Hình ảnh
Another new-normal day Năm học mới đã bắt đầu được hai ngày. Trong hai ngày đầu, bọn mình chỉ ngồi tại phòng và dự các cuộc họp online. Dầu tình hình ở Sài Gòn nói chung và quận 2 nói riêng vẫn đang kiểm soát được, mọi người dường như đều tự nguyện chuyển tất cả các hoạt động nào có thể sang nền tảng online. Nửa năm đủ để không còn thấy bất tiện hoặc chán nản khi tham dự các cuộc họp qua Team, Google Meet hoặc Zoom. Đủ để tai nghe giọng sếp rõ hơn, nhanh hiểu ý hơn. Quen thuộc như chất giọng những bài listening trong kỳ thi IELTS mà ta cứ nghe đi nghe lại. Dù online nhưng việc được lên trường vào mỗi sáng và trở về khi trời chiều, thành phố chưa kịp kẹt xe cũng làm mình cảm thấy phấn chấn. Con người luôn cần công việc để cuộc sống của mình có ít biến số hơn, từ đó mới bắt đầu thiết kế được một kế hoạch nào đó cho tương lai xa. Ngoài ra, công việc đem lại cảm giác sống có ý nghĩa, tạo ra giá trị, giúp thiết kế một nhịp sinh học đều đặn hơn, nhất là với đứa nhếch nhác như mình. Sáng thì ...

hậu giãn cách (3): kể chuyện một ngày

Hình ảnh
Ngày đầu tiên lên trường sau 3 tháng nghỉ. Vẫn còn chưa quen với nhịp điệu đi làm, nên tối hôm trước vẫn ngủ không được, sáng đến nơi vừa ngồi nghe Jo nói vừa gà gật, sắp ngủ tới nơi. Jo thì chẳng bao giờ để lọt một cái gì tiêu cực đến tai tụi mình, toàn khen tụi mình làm tốt như thể 3 tháng vừa rồi là hoàn hảo, không một lỗi sai dù nhỏ, và như thể bọn mình là giáo viên xịn nhất địa cầu. Nhưng mình vẫn cứ buồn ngủ rũ rượi khi nghe Jo nói. Sáng nay lúc đi trên cầu Sài Gòn, nắng chói làm mình muốn xỉu ngay giữa cầu. Chạy xe lúc còn ngái ngủ nguy hiểm thật. Nhưng không hiểu sao, tự thức dậy sáng nay và đi làm sớm hơn giờ bình thường làm mình có một chút xíu phấn chấn. Mình lần đầu tiên muốn nhận rằng mình sai. Mình đã sai thật nhiều trong những năm vừa qua và suy nghĩ đó làm mình tự do, muốn tiếp tục cuộc sống với những năm mới mẻ hơn. Họp xong về phòng, mình ăn nốt tô nui nấu thịt bằm ngon quên sầu mua trong Family Mart. Rồi nhanh chóng cơn buồn ngủ kéo tới. Cho lớp 6 và lớp 8 ngh...

corona ngao ngán ký (4) - về mèo, giáo dục và sự mắc kẹt

Hình ảnh
1. Những chuyện về mèo Em mèo Tae Hee đã ở nhà mình gần được một tuần. Em thật ngoài sức tưởng tượng và mong đợi.  Tối đến, khi mình dọn chiếu và chăn ra chuẩn bị đi ngủ thì em cũng sửa soạn đi ngủ. Em chạy loanh quanh tìm một chỗ ưng ý nhất: vừa có mền trải êm ái bên dưới, vừa nhằm một góc nào đó để lưng hoặc mõm em có thể cọ vào xung quanh lúc ngủ, và nhất là phải gần người, để em được xoa lưng, gãi cổ, vuốt ve khi đi vào giấc ngủ. Khi ta xoa cho em, có thể em dư sức biết, nhưng vẫn nhắm tịt mắt, thở đều và sâu, yên tâm tiếp tục ngủ.  Sáng ra, nếu ta dậy 8h thì em sẽ dậy 8h. Nếu ta quay lại giường ngủ tiếp tới 9h thì em cũng chẳng ngại nằm xoài ra bên cạnh ta để 9h cùng thức dậy. Và nếu sau khi ngủ dậy ta ngồi trên ghế bành một chút, lim dim cho tỉnh ngủ thì em cũng sẽ leo lên ghế bành cuộn tròn bên cạnh.  Nếu nhà có người lạ tới chơi, dù chỉ một buổi, em sẽ trốn kĩ trong góc cả ngày, không ló mặt, thậm chí bỏ ăn uống. Phải mất một thời gian đủ dài để e...

mèo mèo chó chó

Hình ảnh
Con Tae Hee nay đã quen nhà, quen tiếng ồn, bắt đầu bộc lộ những tính cách và thói quen của nó. Yểu điệu nhẹ nhàng, một nàng mèo ưa yên tĩnh, ngủ một tẹo ăn một tí, nhỏ nhẻ. Đi vệ sinh cũng kín đáo không phiền tới ai, bữa đầu cát dơ và hôi ẻm có vẻ chê nhưng vẫn đi. Hôm nay thì có cát mới, đi ngon lành nhẹ nhàng, xong xuôi tự đào cát lấp. Nhớ mấy hôm đầu đầy sợ hãi, em chỉ trốn thôi. Em không giơ đầu ra để chịu sự lạ lẫm mà em không quen, em trốn tiệt trong một xó kín nhất, có thể ngồi hàng giờ, thậm chí nửa ngày ở một chỗ. Em tiết giảm ăn uống, vệ sinh, không gây phiền toái tới ai, vẫn sạch sẽ yểu điệu chứ không vì căng thẳng mà lôi thôi. Nhưng nhất quyết là không trình diện. Hôm nay, em thoải mái nên đi lại tự do hơn. Lúc đó ta mới thấy em siêng liếm láp, ưa chăm sóc cho bản thân, quấn người em mến, thích ngủ rúc đầu vào nách.  Em như một cô gái có quy tắc riêng nhưng không vì chút bất tiện ngoại cảnh mà quên mất mình thích gì và e ngại cái gì. Không vì sợ hãi mà...