Chuyện dài kỳ của Taehee
Cuối tháng 2, mình xuống ăn Tết ở Vũng Tàu. Được vài hôm thì anh V. cũng xuống, mang tiếng là xuống đón mình nhưng cũng không vội về vì không khí Vũng Tàu đang thích. Hai đứa còn định đi đâu thêm vài hôm vì cũng chưa tới ngày anh ấy đi làm lại. Nhưng trong lòng mình nôn nao. Mẹ cũng giục hai đứa nếu không định ở lại lâu thì nên về sớm. Vậy là anh xuống hôm nay thì hôm sau, hai đứa đón xe quay lại Sài Gòn. Về tới nhà thì em Hee của mình xuống tận cầu thang kêu gào như khóc. Ồ có gì đâu nhỉ, ba em chỉ mới rời em hôm qua. Bước vào nhà, cửa sổ đã bị mở khoá và dây cột mà bọn mình thường cột thêm cho chắc đã đứt tung - là Hee làm vì em thường muốn trốn ra ngoài khi ở nhà một mình. Trong nhà giặt, chén hạt và chén nước ba để dự phòng cho em đã hết sạch - hẳn em đã rất đói. Cả nhà cùng vào bên trong. Hee dỗi thật lâu. Mẹ phải ôm em, vuốt ve và thủ thỉ không biết bao nhiêu mà kể. Em liên tục kêu gào, nhìn vào mắt mẹ như muốn nói gì. Nhìn xuống bụng em, cái bụng đã thật căng, nặng nề, những đầu...