Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn hanoi

Nửa ngày hôm nay

Hình ảnh
Sáng thức dậy muộn vì chẳng có ánh nắng nào len vào nổi chiếc giường dorm nhỏ xíu với tấm rèm dày nặng trịch. Một giấc ngủ say sưa ngon lành như đang ở nhà mình. Một ngày không có kế hoạch gì đặc biệt cả. Mình muốn ngủ dậy rồi ngồi nghĩ xem mình thích làm gì nhất thì làm. Mấy việc lặt vặt như ăn sáng, gọi điện cho người yêu mình làm gọn gọn cỡ một tiếng rồi nằm lăn ra đọc sách. Cái cảm giác lủi thủi một mình ở một nơi không ai hay biết và đọc sách, chẳng nghĩ đến gì khác trên đời, thích thật đấy. Ngay lúc đọc mình đã cảm thấy vậy. Nhưng sách giấy nằm đọc bất tiện quá, chốc chốc lại phải đổi tư thế nằm để đọc cho thuận chiều và lấy ánh sáng vào trang sách. Đọc một lúc thì lại ngủ thiếp đi rồi dậy ăn trưa. Tới chiều ra phố, không hiểu tại sao trong đầu chỉ chọn MONO Coffee Lab. Gần nhà, và có ít nhất một mối liên quan vì mình hay mặc đồ của họ (và hình như luôn-đang-mặc đồ của họ). Mình không thấy muốn khám phá những quán mới mẻ vì chắc chắn sẽ mất chi phí để thử. Chi bằng chọn một nơi m...

Trở lại Hà Nội hôm nay

Hình ảnh
Mỗi ngày trong mùa hè mình đều có những điều nhìn thấy, cảm thấy mà muốn ghi ra thành chữ. Nhưng nếu có việc bận phải làm, lớn như làm một cái lễ đầy tháng cho cháu, hay nhỏ như quét cái nhà, mình cũng sẽ gác việc viết lại. Vì mùa hè là cơ hội cho những điều thực chất hơn.  Mà mấy hôm ở nhà thì khỏi phải nói là bận như thế nào. Dân số gia đình đã tăng lên đáng kể, mình cũng chẳng còn là trung tâm để được trẻ con mãi như trước. Lêu hêu với tụi con nít cũng vui và chúng chính xác là nguồn năng lượng mình muốn gặp, nên chẳng sao cả khi mà cuốn nhật ký mùa hè vẫn còn xếp lại mãi ở đó và hầu như trắng trơn. Nhưng sáng hôm nay, mình đã tới Hà Nội. Và cuốn nhật ký chừng như muốn mở ra để được viết vào. Nếu như quê mình là để trở về và ở đó mình thấy con người ban đầu, hồn nhiên, nguyên sơ nhất của mình, thì Hà Nội là một dạng nơi trốn, có thể nói là vậy. Mỗi kỳ nghỉ dành một ít ngày cho Hà Nội sẽ khiến kỳ nghỉ đúng là nghỉ ngơi hơn, thay vì chỉ ở quê để rồi dành toàn bộ thời gian loay hoa...

Mùi vị quán cũ

Tiếng nhạc nhẹ, nhỏ. Loa phòng làm việc đang phát những bài hát không có lời và tôi cũng chẳng biết tên. Tôi nhớ sang mùi vị của những quán cafe cũ ở Hà Nội. Đinh, Manzi, Đông Tây,... là những nơi tôi hay ngồi hồi còn ở ngoài đó. Thường là tôi làm bài tập, thỉnh thoảng đọc những cuốn sách mới mua, hoặc có khi chỉ vờ đọc sách để đỡ phải phô ra vẻ mặt đờ đẫn, ngu ngơ của người đang không biết mình phải làm gì. Đôi khi có bạn đi cùng thì việc của tôi là tám chuyện rì rầm, rủ nó  nhìn trời nhìn đất nhìn cây lá, ra vẻ chán đời giống mình vẫn thường làm. Những ngày đó mỗi giờ trôi qua nhanh đến không hình dung được, chẳng mấy chốc người tôi đã rũ ra. Nhưng tôi vẫn chẳng muốn về. Khi đó, tôi đã nghĩ những gì vậy nhỉ? Tôi muốn níu kéo chút tự do, muốn làm cho xong việc, hay ngại về một mình trong phòng, ngại gặp người ở cùng? Chỉ nhớ tôi đã chụp ảnh nhiều lắm cái đèn vàng trước quán lúc 10h tối, hoặc trận mưa đêm tai quái ngăn cản tôi về nhà. Tôi đã dành kha khá ngày chỉ để ngồi mò...