Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn đi làm

Một ngày bình thường (mới^^)

Hình ảnh
Another new-normal day Năm học mới đã bắt đầu được hai ngày. Trong hai ngày đầu, bọn mình chỉ ngồi tại phòng và dự các cuộc họp online. Dầu tình hình ở Sài Gòn nói chung và quận 2 nói riêng vẫn đang kiểm soát được, mọi người dường như đều tự nguyện chuyển tất cả các hoạt động nào có thể sang nền tảng online. Nửa năm đủ để không còn thấy bất tiện hoặc chán nản khi tham dự các cuộc họp qua Team, Google Meet hoặc Zoom. Đủ để tai nghe giọng sếp rõ hơn, nhanh hiểu ý hơn. Quen thuộc như chất giọng những bài listening trong kỳ thi IELTS mà ta cứ nghe đi nghe lại. Dù online nhưng việc được lên trường vào mỗi sáng và trở về khi trời chiều, thành phố chưa kịp kẹt xe cũng làm mình cảm thấy phấn chấn. Con người luôn cần công việc để cuộc sống của mình có ít biến số hơn, từ đó mới bắt đầu thiết kế được một kế hoạch nào đó cho tương lai xa. Ngoài ra, công việc đem lại cảm giác sống có ý nghĩa, tạo ra giá trị, giúp thiết kế một nhịp sinh học đều đặn hơn, nhất là với đứa nhếch nhác như mình. Sáng thì ...

ở đây yên tĩnh thật

Hình ảnh
1. Mùi trẻ con Đi làm về mở cặp ra thấy nồng lên một mùi gì đó rất khó gọi tên. Hoà trộn giữa mùi của bọn trẻ, mùi của căn phòng, mùi nước lau sàn trái vải, mùi nắng mưa, mùi của thứ cát dính trên tóc và dưới giày và nhờ đó đã theo bọn trẻ vào phòng, mùi bữa ăn xế, mùi của các thứ cây nhiệt đới, mùi sân chơi cao su của các bé mầm non bị nung nóng, chợt nồng lên khi cơn mưa xối xuống. Cái mùi đó cứ vương vấn không tan. 2. Xe buýt trong mưa Ba giờ chiều trời đổ mưa tầm tã. Mưa to như trút nước, như giận hờn. Mấy đứa chưa có ba mẹ đón về, túm tụm rúm ró dưới những chiếc dù cam to lớn. Mưa lạnh nhưng mưa cũng thật thích. Tạt nước mưa sao mà khoái. Từ ngoài cổng, hình ảnh đoàn xe buýt bắt đầu đi qua. Xe buýt lừng lững lao đi trong mưa, cái nọ tiếp nối cái kia. Xe buýt đầy trẻ con, hẳn chúng đang ấm áp bên trong, đang đùa giỡn kệ cơn mưa. Xe buýt đi, người dẫn trẻ lên buýt cầm biển hiệu quay về phòng, cởi bỏ chiếc áo khoác chỉ mặc khi trực, uống một cốc trà, nhẹ nhõm. Xe buýt ngoài k...

chuyện tiền lương

Hình ảnh
1. Hồi xưa, khi nhận được tháng lương đầu tiên, có cảm giác như sẽ tiêu mãi mãi không hết. Hồi đó, so với bạn bè, thu nhập mới ra trường 10 triệu là rất đáng mừng rồi.  2. Còn nhớ, mỗi chiều vừa nhận lương xong, nơi đầu tiên đánh xe đến sẽ là Sài Gòn Square. Mới đi làm, chẳng có quần áo gì đẹp cả, cũng chẳng biết chỗ nào mua đồ, cứ ra đó cho tiện. Mình biết tới Sài Gòn Square nhờ một lần nói chuyện với một chị đứng gần trên xe bus ở Nội Bài, lúc chuẩn bị lên máy bay vào Sài Gòn chơi lần đầu tiên. Chị bảo nếu không biết mua đồ ở đâu cứ ra đó cho rẻ và đẹp. Ai ngờ sau này mới biết đồ ở đó không đẹp cũng không rẻ. 3. Hồi đó nhận lương xong thì sẽ rút cả cọc ra xài luôn. Nghĩ đằng nào cũng rút, trước sau cũng xài, nên chẳng để lại trong thẻ làm gì. Mãi tới nhiều năm sau vẫn chẳng hề có khái niệm tiết kiệm. Tiết kiệm để làm chi, tương lai là cái gì... Mơ hồ hết sức. Con người sống cho hiện tại là mình lúc ấy đã dùng tiền để đổi lấy bao niềm vui nhất thời: quần áo, trà sữa với t...