Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

Tại sao?

- Tại sao vậy? Tại sao các giá trị trung bình cứ tồn tại vậy? Tại sao họ cứ làm như họ là chân giá trị? Là vĩnh cửu. Tại sao họ cứ nhơn nhơn?

Hôm nay em gặp lại một người quen cũ. Xong rồi em như bị kéo trở lại vào cái bầu khí quyển đó. Em muốn đứng lên nói một cái gì đó, nói là họ sai rồi, em chắc chắn là họ sai. Nhưng em không có cách gì nói được. Em cảm giác những thứ trung bình và giả dối của họ mang dáng vẻ rất giống trường tồn, mà mình không thể dễ dàng bật lại được. Em chỉ biết là nó sai. Nó phi nhân. Nó giả dối. Nhưng em không thể làm gì được. Thế rồi em cứ đau khổ từ chiều tới giờ, cảm thấy rất cô độc.

- Cả môi trường sống chúng ta như vậy.

- Em cảm thấy rất đau khổ.

- Có một việc chúng ta có thể làm là hãy làm cho mình mạnh hơn, sáng suốt hơn, và hiểu biết hơn. Em sẽ bận bịu trong những cái khó của chính mình, lúc đó sẽ không nhìn ra ngoài kia đời sống nữa.

- Em thấy đau khổ. Tại sao họ được sống nhơn nhơn, còn em không được, chỉ vì em không cho phép mình sống như vậy

- Không những họ sống nhơn nhơn mà họ còn chọc ghẹo em không được như họ nữa. Sẽ có những con người còn tự đắc thắng theo cách đó.

Giờ em sợ điều gì nhất thì hãy làm điều đó cho thật tốt nhé

- Em đã luôn cố để nói một điều gì đó. Nhưng không ai nghe.

- Em hãy để những người yếu kém giống nhau sống với nhau trong những giá trị giả dối mà họ tạo ra. Những người giống nhau đó sẽ tự triệt tiêu lẫn nhau.

- Nhưng họ phác họa em giống như một kẻ xấu tính đứng bên kia chiến tuyến. Em không phải như vậy. Em luôn cố nói một điều gì với họ.

- Khi em thấy việc nâng cao năng lực của mình mới chính là cái quan trọng nhất, thì em sẽ thoát ra được khỏi môi trường em vừa nói, cũng thoát ra khỏi những cảm giác từ môi trường đó. Em sẽ bước những bước nặng nhọc rất khó khăn để cải thiện năng lực của mình. Có đôi lúc cũng thấy cô đơn, nhưng hãy tin vào chính mình.

Em biến những giá trị mà em có thành thứ cầm nắm được đi.

- Không một ai hiểu em và đứng về phía em cả. Họ dự cảm được rắc rối từ phía em. Không có một ai bảo vệ em hết. Không ai nhìn ra em. Họ đã khiến niềm tin của em yếu đi vì sự cô độc. 

- Dự cảm được rắc rối từ phía em - đây mới là khó khăn lớn nhất của em trong giai đoạn này. Những người giống em cũng khó khăn như vậy. Tại sao những cái tích cực, khái niệm "tốt" như cách hiểu thông thường lại ít khi nhìn thấy? Vì nó là cái người ta thường nói chứ không phải cái mà người ta làm. Những người không sống thật với những bài giảng của họ, họ cũng ít khi nhận ra rằng họ sống với cái mà họ khinh bỉ. Chúng ta đang sống trong một môi trường mà không chỉ cái tốt không có cơ hội nảy mầm, mà tệ hại hơn là một môi trường chống lại cả những điều tốt đẹp, chống lại những nỗ lực tích cực.

Cảm xúc em lúc này mạnh quá, anh không đủ từ ngữ để làm em dịu đi. Hay là em cứ thưởng thức cảm giác lúc này đi, cho trọn vẹn.

***

- Con người em chỉ là không chịu được sự bất công. Tại sao mọi người đồng loạt nghĩ là em ghen tỵ? Em ra đi vì em không quen được bất công. Nhưng mọi người ở lại đều nghĩ là em vì ghen tỵ mà đi.
Em cảm thấy rất bất nhẫn. Rất hèn mạt và ngu dốt.

Trong những ngày đó, không một ai thật sự hiểu em để bảo vệ em, dù chỉ là bảo vệ bằng tình cảm, bằng sự thấu hiểu, động viên như hai chị. Mọi người vây quanh như vây quanh một câu chuyện hiếu kì, ai cũng im lặng và nghĩ theo cách mọi người muốn nghĩ, không ai hiểu em hết.

Mọi người cũng cảm thấy điều mà em cảm thấy, đó là sự bất công. Tại sao không ai nói? Mình em nói? Mình em hứng chịu?

- Vì tất cả mọi người bây giờ đều như thế. Nên cái sai, cái bất công trở thành hiển nhiên, em nói ra có nghĩa là em đi ngược điều đó, thành ra em lạc lõng và trở thành kẻ ganh tỵ, không biết cố gắng.

Cuộc sống bây giờ như thế, rất khó thay đổi, em chỉ làm mọi người nghĩ khác đi khi em giàu.

- Bản thân mọi người hiểu rằng em không phải như thế. Nhưng mọi người sợ phải thừa nhận. Mọi người sợ như em. Không ai muốn lên tiếng nói điều giống em. Nói điều mà họ nghĩ.

- Không ai đủ gan nói em ạ.

- Tại sao lại thế? Tại sao cái sai lại được tung hô? Cái trơ trẽn lại sống tốt? Tại sao im lặng có thể biến sai thành đúng?

- Mọi người biết em đúng, nhưng nếu bênh em, mọi người sẽ mất việc, mất nồi cơm, nên ai cũng sợ. Lâu dần thành quen, rồi chấp nhận.

- Một lũ hèn và đạo đức giả. Họ đã chẳng bao giờ xứng đáng có được em, như một người bạn.

- Em cũng thấy đấy. Họ có tài hay không chị không biết, nhưng họ ác. Chị biết điều đó. Nhưng cả chị cũng không dám nói gì, vì cuộc sống cả. Chị chỉ không kết thân với họ, không hùa theo. Bởi thế, chị luôn muốn làm người tự do, không phụ thuộc ai, tự làm tự sống và tự mình quyết mọi thứ.

- Lúc đó em rất yếu đuối. Em chỉ cảm thấy bằng trực giác là mình phải làm điều đó, phải nói ra. Nhưng làm như nào thì em không biết. Giải quyết như nào em không biết. Em chỉ biết nói ra thôi. Em không đủ tỉnh táo và chín chắn ở thời điểm đó để xử lý mọi thứ. Nhưng cũng không ai giúp em hết. Em chỉ có một mình. Nếu không có hai chị chăm sóc em về tinh thần, hồi đó em sẽ gục ngã thật sự.

Cô Ngọc có ý tốt nhưng cô không giúp được em, vì cô không hiểu em. Chưa kể 2 năm ở trường khó khăn của em tăng lên gấp đôi vì tên em bị gắn với tên cô Ngọc. Em làm gì mọi người cũng nghĩ là làm theo cô Ngọc, nghe lời cô Ngọc, trong khi em là người rất độc lập.

Cô Ngọc thì không hiểu. Mọi người xung quanh thì bàn tán. Lãnh đạo thì hèn. Bạn bè mình giúp đỡ thì trở mặt.

Em thấy buồn. Lần đầu tiên em cảm thấy đau khổ như vậy.

- Trường mình là vậy. A dua để tổn tại. Phải biết mình và ngậm mồm lại.

- Họ nghĩ rằng em ngu dại vì em lên tiếng thì em thiệt, nhưng ngay từ đầu em đã không nói CHO EM, em nói cho những người khác. Vì em chưa bao giờ muốn đi nước ngoài. Đó là chỗ họ sẽ chẳng bao giờ hiểu được em.

Đó là tất cả sự thật mà một năm qua em đã luôn cố gắng để nhìn cho thấu tỏ. Em sẽ chẳng bao giờ trú nấp vào các triết lý sống vị tha để từ chối nhìn vào sự thật.

Những giá trị trung bình tạm thời thắng thế, chẳng bao giờ là thứ mà em coi trọng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nghỉ bán sách

1. Cách đây một năm mình thử bán sách để thử loại bỏ cái kiểu tôn sùng sách vở mù quáng, để giải thoát cho cuộc "hôn nhân" không...